Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn

 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

CHUYỆN VUI BUỒN TRONG ĐỜI DI DÂN
Goto page Previous  1, 2, 3
 
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết
View previous topic :: View next topic  
Author Message
bichhato47



Joined: 06 Aug 2005
Posts: 1178
Location: Stockton

PostPosted: Thu Dec 18, 2008 5:42 pm    Post subject: LUYỆN THI Reply with quote

Trong lớp luyện thi của chúng tôi, từ già đến trẻ (30 cho đến 70 tuổi) ai cũng nhất quyết sẽ phải vượt qua kỳ thi Tương Đương cuối năm; và tất cả 40 người chúng tôi đều đậu cả. Đây cũng là truyền thống của lớp luyện thi này từ khi hội Dược Sĩ Nam Cali (VPA) bắt đầu thành lập lớp. Các giảng viên đã không nề hà, bỏ công việc nhà, giải trí, cả gia đình nữa, để đến với chúng tôi trong ngày cuối tuần với món thù lao rất khiêm nhường. Lòng kiên quyết, cố gắng tột cùng, sự hợp tác, tình bạn chắm thiết của học viên, sự kiên nhẫn và hy sinh của các giảng viên là những yếu tố căn bản đưa chúng tôi đến thành công.

Trở lại trường tiểu học Parklane, ngoài công việc thường lệ để sinh nhai, tôi lại lo âu với các chương trình sắp tới để sửa soạn thi lấy chứng chỉ hành nghề. thực tập 1500 giờ, thi Anh ngữ Đàm thoại,

Ở Stockton, không mấy người biết đến chương trình học và thi cử của các dược sĩ ngoại quốc. Xui xẻo hơn nữa, trường Đại Học Dược ngay tại đây lại là một trường nổi tiếng (University of Pacific, School of Pharmacy) Sinh viên Dược của UOP đã chiếm hết các chỗ trống dành cho sinh viên thực tâp. Ngoài ra, họ còn được tham dự chương trình co-op để làm việc có lương tại các bệnh viện hay pharmacy trong vùng. Tôi đi hết các cửa hàng dược và bệnh viện lớn để xin thực tập, chỉ để đủ số giờ quy định cho kỳ thi chứng chỉ, nhưng đi đâu cũng nghe những lời từ chối. Cuối cùng, tôi đành cầu cứu một cô sinh viên Dược Việt Nam, lòng thật ra không có hy vọng gì, vì nghĩ cô không ở cùng hoàn cảnh với mình. Cô giới thiệu tôi đến xin ở một clinic nhỏ của county. Thật may mắn và bất ngờ, đi xin cầu âu, nhưng bà Giám Đốc dược phòng lại sốt sắng nhận tôi ngay. Đến đây, cuộc sống của tôi lại sang một bước ngoặt mới. Để có giờ đi thực tập, tôi phải xin chuyển sang làm part-time ở trường học. Lương bị giảm một nửa đã đành, tôi lại bị mất bảo hiểm sức khỏe, và lại phải trả tiền học cho lớp luyện thi board nữa. Lớp luyện thi board cũng do VPA tổ chức ở miền Nam. Vậy là hàng ngày, tôi đi làm 3 tiếng rưỡi buổi sáng, chiều đi thực tập, đêm thứ Sáu đáp Greyhound đi suốt đêm dến Anaheim để học, rồi đêm Chủ Nhật lại đáp xe bus về lại Stockton để sáng thứ Hai đi làm. Độ nửa năm sau, tôi qua được kỳ thi Anh ngữ đàm thoại, nhưng miền Nam CALI bị một cơn địa chấn rất nặng, thế là tôi không thể đi học được nữa vì xa lộ bị xâp, bus phải đi vòng sang Mojave nên về đến Anaheim thì đã qúa trưa.

Tiếp tục đi thực tập đến cuối năm 1993, tôi được nhận vào làm cho một pharmacy ở Sacramento. Lương trợ tá dược mỗi giờ ít hơn lương teacher's aid, nhưng được làm full time, và được tính vào giờ thực tập. Sau 4 tháng, tôi lại được nhận về làm ở Stockton, cho pharmacy tôi vẫn tình nguyện đến thực tập. Đến giữa năm 1994 thì tôi thử đi thi NAPLEX (Bằng Hành Nghề Quốc Gia, dùng được trên mọi tiểu bang, trừ Florida, California, và một tiểu bang nữa) xem sức mình ra sao.

Qua được kỳ thi này, tôi vẫn không đủ tự tin để đi xin job dược sĩ. Tôi vẫn tiếp tục đi làm trợ tá dược và thực tập ỏ bệnh viện trung ương của County thêm một năm nữa, đồng thời dự lớp luyện thi của người Mỹ ở San Francisco, và học nhóm với mấy người bạn ở San Jose. Đủ 1000 giờ thực tập, tôi hì hục đi thi board Cali 3 lần, cuối cùng cũng đậu vào tháng giêng 1996. Trong lúc đợi kết qủa thi, tôi cứ sợ sẽ rớt lần nữa, nên nhân có chỗ trống ở bệnh viện Tâm thần Nevada, tôi xin vào làm, và dọn đi Reno để làm việc. Ngày đầu đến ký hợp đồng cũng là ngày tôi được tin mình đậu Board Cali, nhưng nghĩ là đã nhận làm, không lẽ lại bỏ, nên tôi quyết định ở lại làm cho tiểu bang Nevada. Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad
Back to top
View user's profile Send private message
bichhato47



Joined: 06 Aug 2005
Posts: 1178
Location: Stockton

PostPosted: Fri Dec 19, 2008 5:55 pm    Post subject: THẤT BẠI Reply with quote

Công việc mới là một thử thách rất lớn với tôi. Làm việc cần mẫn không chưa đủ, tôi phải chứng tỏ mình là một dược sĩ có khả năng. Khi tôi còn làm technician ở Stockton, Bà Giám Đốc dược phòng ở Bệnh viện Tâm thần rất qúy sự cố gắng và khả năng của tôi trong vai trò sinh viên thực tập cũng như dược tá. Ngược lại, mặc dù thâu nhận tôi một cách dễ dàng, ông Giám Đốc mới trông đợi một dược sĩ lành nghề có khả năng và kinh nghiệm, trong khi bản thân tôi còn rất non nớt trong nghề, lại còn nói tiếng Anh chưa rạnh Chức vụ mới của tôi là điều hành mọi hoạt động trong dươc phòng, để cung cấp thuốc cho bệnh nhân cả ngoại trú lẫn nội trú. Những ngày đầu, một dược tá lâu năm huấn luyện tôi. Mặc dù cô rất giỏi, nhưng về phương diện nghề nghiệp, dĩ nhiên vẫn thiếu những hiểu biết căn bản trong chuyên môn. Vì vậy, tôi chỉ ráng học cô cách xử dụng computer và nếp sinh hoạt hàng ngày trong dược phòng. Việc quản lý và chuyên môn, tôi thật là tự vật lộn với khả năng sơ khai của mình, đồng thời vẫn phải cố gắng hoàn tất mọi công việc tất bật trong ngày.

My first evaluation was not bad, I was considered a good learner and average pharmacist and supervisor. After six months, I could handle the job, not easily though. Unfortunately, the longer I worked there, the situation was getting worse. The institute applied a new computer system, everything slowed down, and the director could not handle the stress, left us to struggle by ourselves. Patients complained of waiting for their prescriptions for days, sometime yelled at pharmacy staff. Bad management and non-acceptation to suggestion from staff by our director and the institute made all pharmacy staff left except me. Nhân viên thiếu, 2 người dược tá mới vào đang được huấn luyện, Having to train a new pharmacist and two new technicians, I could not finish my daily task. Although the two technicians and I worked one to two extra hours for free every day, we still did not finish the job. Then, there came my second evaluation: I got a pretty bad one. I still made enough score for staying at the job, but the comments did not show any of my achievement. He did mention my efforts, but did not see any improvement from there. I even got a record of the errors including one serious one that I did not make, indeed it was my director’s mistake. Hours of discussions to him did not change the situation. All of my suggestions to help improve my weakness as well as pharmacy services were not approved. I felt totally falling apart, facing a real threat: losing my job in dishonor. I got really sick, could not stand to see him anymore. Since I put my first steps on the American land, I have never been treated so unfairly. I got so much support from most people whom I contacted with that I never mind someone’s attitude toward me. I would thought that was their problem. I still thought that it was his problem in interpersonal relationship, but it affected my life so seriously: my self-esteem lost, my job and professional integrity were threatened. I decided that I had to leave.


Last edited by bichhato47 on Fri Jan 13, 2012 11:00 pm; edited 1 time in total
Back to top
View user's profile Send private message
phuongkhanh



Joined: 12 Sep 2006
Posts: 2314

PostPosted: Fri Jan 13, 2012 6:03 am    Post subject: Reply with quote

Chung và Mỹ Nga ơi, chị tìm thấy bài này của chị Bích Hà, có phải là bài mà các em tính tìm để mai mốt xào nấu cho vào truyện Dòng Đời hay không?

PK
Back to top
View user's profile Send private message
bichhato47



Joined: 06 Aug 2005
Posts: 1178
Location: Stockton

PostPosted: Fri Jan 13, 2012 11:12 pm    Post subject: Reply with quote

Cám ơn Phương Khanh nhé. Ngồi đọc lại, thấy cũng vui, lại khám phá ra là còn đang viết dở dang. Định là cứ để một phần tiếng Anh, rồi dịch ra tiếng Việt từ từ, rồi bỏ quên lúc nào không biết... Hư qúa.
Bây giờ văn chương bỏ đi chơi rồi, không viết được tự nhiên như vậy nữa. Hồi xưa viết nhiều vì đi học college, thầy bắt viết nhật ký hàng ngày, nên quen tay, bây giờ vừa nhiều chuyên bận tâm, vừa mất thói quen, nên cảm thấy lụt nghề qúa.
Back to top
View user's profile Send private message
phuongkhanh



Joined: 12 Sep 2006
Posts: 2314

PostPosted: Sat Jan 14, 2012 5:11 am    Post subject: Reply with quote

bichhato47 wrote:
Cám ơn Phương Khanh nhé. Ngồi đọc lại, thấy cũng vui, lại khám phá ra là còn đang viết dở dang. Định là cứ để một phần tiếng Anh, rồi dịch ra tiếng Việt từ từ, rồi bỏ quên lúc nào không biết... Hư qúa.
Bây giờ văn chương bỏ đi chơi rồi, không viết được tự nhiên như vậy nữa. Hồi xưa viết nhiều vì đi học college, thầy bắt viết nhật ký hàng ngày, nên quen tay, bây giờ vừa nhiều chuyên bận tâm, vừa mất thói quen, nên cảm thấy lụt nghề qúa.


Bích Hà ơi, vậy hôm nào rảnh viết tiếp nhé? Tụi mình viết như nói chuyện với các bạn cũng vui lắm, có "chết thằng Tây nào đâu " mà Hà ngại ngùng làm chi?

PK
Back to top
View user's profile Send private message
nguyenngocchau



Joined: 15 Aug 2005
Posts: 118
Location: Nashville

PostPosted: Fri Mar 09, 2012 10:17 am    Post subject: Reply with quote


Bích Hà ơi,

Thật là quê ghê, bài này bồ post từ năm 2008 mà bây giờ tôi mới đọc. Thật là "Châu (sình) " chậm uống nước đục!

Bích Hà viết tiếng Anh hay lắm. Hay vì đó là sự thực, là tất cả những cố gắng vượt bực của Hà. Với nỗ lực như thế, thành công nhất định phải đến.
Trong cuộc di dân, ai ai trong chúng ta cũng đều gặp khó khăn: người đi trước có cái khó khăn của người đi trước, người đi sau có cái khó khăn của người đi sau. Tất cả đều phải bắt đầu từ đầu. Không ít người trong chúng ta (nhất là quý ông) được bắt đầu từ con số zero, mà phải bắt đầu từ con SỐ ÂM (negative), nghĩa là mình phải quên hết mình đã từng là gì, quên những thành quả mình đã từng đạt được ở VN. Xong xuôi đâu đấy rồi, mình mới bắt đầu từ con số không. Như là chơi cờ vậy đó, xóa đi và làm lại từ đầu. Nhiều lúc tủi thân lắm, nhưng nghĩ rằng mình còn may mắn hơn biết bao nhiêu người nên ta cứ mạnh dạn tiến lên.

Còn cái đau của chuyện tình cảm cá nhân thì không so sánh bằng cái đau mất nước đâu. Cứ việc sống hùng, sống mạnh của cuộc sống độc thân vui tính cũng đâu chết thằng Tây nào đâu!
Back to top
View user's profile Send private message
bichhato47



Joined: 06 Aug 2005
Posts: 1178
Location: Stockton

PostPosted: Sun Mar 11, 2012 5:54 am    Post subject: Reply with quote

Cám ơn Châu đã có lời đóng góp. Mình cũng nghĩ như Châu, độc thân cũng có điều lợi ích cho chính bản thân mình. Nếu còn vướng nợ chồng con thì chắc lại lẩn quẩn ở nhà, không làm dế mèn được, chắc chẳng lấy lại bằng hành nghề.
Tiếng Anh của mình thì các bạn khen vì đồng cảnh ngộ. Vả lại lúc viết thì còn đang đi học, bi giờ thì tệ lắm, mặc dù đi làm 20 năm nhưng không trau dồi, nên bi giờ viết như Ba tàu nói tiếng Việt Châu ạ. Ngay tiếng Việt cũng quên rồi!!!
Back to top
View user's profile Send private message
CHUNGDAO



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 1210

PostPosted: Sun Mar 11, 2012 8:48 pm    Post subject: Reply with quote

Hôm nay em mới có dịp vào đọc những thời kỳ khó khăn mà chị BH phải trải qua trên đất Mỹ, em phục chị sát đất vì gương phấn đấu đi lên của chị.

Chúc chị may mắn và tiếp tục ngày càng thành công ở xứ người. Em cũng có bằng lái xe ở Mỹ, đã lái vài lần ở Little SG nhưng con gái ngồi cạnh nó cứ la hoảng lên nên chẳng dám lái nhiều. Nghe chị bị lật xe ghê quá nhỉ, may là trời phật phù hộ nên không sao
Back to top
View user's profile Send private message
lehai



Joined: 07 Mar 2008
Posts: 5163

PostPosted: Fri Apr 29, 2016 11:05 pm    Post subject: Reply with quote

30/4
Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết All times are GMT - 7 Hours
Goto page Previous  1, 2, 3
Page 3 of 3

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group