Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn

 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

NGHIỆP

 
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết
View previous topic :: View next topic  
Author Message
kimoanh



Joined: 14 Aug 2005
Posts: 1169

PostPosted: Sat Aug 26, 2017 1:21 pm    Post subject: NGHIỆP Reply with quote

NGHIỆP


Kim Phương Oanh


Phương nhìn chị ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, đôi mắt như đang nhìn về cõi xa xăm nào đó. Nét mặt trông thật buồn, miệng chị lẩm bẩm như đang nói điều gì, thỉnh thoảng đôi vai gầy của chị rung rung như đang khóc. Ánh nắng buổi chiều hắt qua song cửa, chiếu rọi vào chị, nhưng hình như chị không biết và vẫn ngồi yên chịu cái nóng của chiều hè phủ lên mặt, lên người chị. Phương thương chị quá nhưng không biết làm sao để giúp chị sớm trở về đời sống bình thường. Phương khép cánh cửa sổ che ánh nắng chiếu vào mặt chị, nhẹ nhàng đặt tay lên vai chị vỗ về, an ủi chị. Thật bất ngờ, chị ôm chầm Phương, xiết chặt vòng tay và nức nở khóc.
Đây là lần đầu tiên chị tỏ ra thân mật với Phương và có cử chỉ như vậy kể từ ngày chị từ Pháp trở về nhà, gần một năm nay. Phương vuốt mái tóc chị và dìu chị đứng dậy, đưa chị vào phòng, nói chị hãy ngủ một lát cho khỏe, chị vừa nằm xuống giường là ngủ ngay, chứng tỏ đêm qua chị không ngủ. Phương nhìn dáng chị nằm co quắp như con tôm, nét mặt nhăn nhó như có điều gì bất mãn trong lòng, thấy mà thương. Phương nhớ lại hình ảnh chị mình ngày trước là một thiếu nữ xinh đẹp, tươi vui...
Ngày ấy, chị của Phương là nữ hộ sinh, tuổi tròn đôi mươi, chị có đôi mắt to với lông nheo cong, rậm, mỗi lần nhìn đôi mắt chị, Phương cứ ao ước có đôi mắt giống chị thì tuyệt quá, đuôi con mắt có vài vết chân chim, khi chị cười , đôi mắt cũng như biết cười Ngoài ra chị còn có làn da trắng, mịn, miệng lúc nào cũng sẵn sàng nhoẻn miệng cười. Hình như chị không biết buồn vì lúc nào cũng thấy chị vui vẻ, tươi cười, dù gặp khó khăn chị cũng vẫn bình thản. Trong gia đình chị là con thứ tư, nên chị có biệt danh là "chị Tư dzui dzẻ", thế mà nay đâu còn cảnh chị Tư vui vẻ hay cười giỡn nữa.
Hồi xa xưa chắc trên dưới hai mươi năm trước, chị được chọn theo phái đoàn y tế qua Đông Đức hợp tác làm thiện nguyện, có lẽ do chị có lý lịch tốt: cha mẹ đều là nhà giáo nên được tuyển chọn chăng? Trước ngày rời quê hương Việt Nam, chị Tư nói cho cha mẹ rõ ý nguyện của chị là nếu có cơ hội, chị sẽ ở lại Đông Đức, sau đó sẽ tìm cách qua Pháp với anh cả và chị thứ hai. Từ đó gia đình không có tin tức gì về chị, ngày cha mẹ mất cũng không báo tin cho chị biết được. Thấm thoát thoi đưa, cách đây gần ba năm, chị Hai bên Pháp báo tin chị Tư hiện đang ở chung với gia đình chị, gia đình rất mừng rỡ được tin về chị Tư và biết được chị đang định cư ở nước Tự Do, đúng ước nguyện của chị.
Gần một năm trước đây, chị Hai gọi điện thoại về nhà, hỏi Phương có biết tin chị Tư ở đâu không, Phương hỏi chi tại sao chị Tư đi đâu mà không biết, chị cho biết chị Tư thay đổi tính tình, lúc khóc, lúc cười, đôi lúc trở nên hung dữ đập phá, chửi bậy nữa. Chị Hai dấu các em không kể, nhưng nay chị Tư đi mất nên phải nói thật. Chị Hai đã liên lạc với cảnh sát, với mọi người quen nhưng vẫn tìm không ra tông tích chị Tư, cuối cùng chị phải gọi về nhà, nói sự thật.
Chị Hai cho biết, chị Phương qua Pháp bằng cách nào và làm sao tìm được địa chỉ nhà chị mà đến, chị cũng không biết nữa. Hỏi chị Tư, chị như người mất hồn, nói năng lung tung không hiểu
lời chị muốn nói gì. Gặng hỏi, chị Tư khóc la, vò đầu, bứt tóc, đôi lúc gào thét khủng khiếp, khóc chán lăn ra ngủ, sau khi ngủ dậy, chị Tư vui vẻ trở lại, do đó chị Hai không dám hỏi han gì về đời sống của chị Tư, trước kia nữa. Đôi khi chị Tư gây gổ với xóm giềng, khóc lóc, rồi cười nói, có lúc đập phá đồ đạc trong nhà nữa. Chị Hai thật khổ tâm vì anh chị ở chung với bố mẹ chồng, em chị "lúc điên, lúc tỉnh" đã ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình chị rât nhiều. Vợ chồng chị thường xuyên đi xin lỗi hàng xóm và đến bảo lãnh chị Tư từ đồn cảnh sát. Rồi một ngày nọ, chị Tư cãi nhau với mẹ chồng chị Hai vì một chuyện không đâu và cụ giận đòi dọn đến ở với em chồng chị. Chị Hai năn nỉ, xin lỗi mẹ chồng. Chị vì quá mệt mỏi, phiền muộn nên chị Hai đã mắng chị Tư mấy câu, thế là ngày hôm sau vợ chồng chị Hai đi làm, chị Tư đã bỏ nhà đi. Anh chị tìm khắp mọi nhà quen, trình báo cảnh sát cũng không biết được chị Tư ở đâu. Rốt cuộc chị đành phải gọi về quê hương hỏi thăm tin tức chị Tư.
Cách đây gần một năm, vào buổi tối, Phương đang chấm bài cho học sinh thì điện thoại reng:
- A Lô, cháu Phương phải không?
- Dạ, cháu là Phương đây ạ, thưa bác là ai ạ?
- Bác Phụng đây.
- Dạ cháu chào bác, bác vẫn khỏe ạ?
- Bác khoẻ, cháu có liên lạc với chị Tư Lan thường không?
-Dạ cháu không liên lạc với chị Tư, nhưng vẫn biết tin qua chị Hai cháu ỏ Pháp a.
- Vậy à, cháu có biết chị Tư Lan đang ở Việt Nam không?
-Thưa bác cháu không biết a. Vậy chị cháu đang ở nhà ai , bác cho cháu biết nha.
- Cháu hãy đến nhà con gái lớn bác ở khu Bàn Cờ, đón chị cháu về nhà.
................
Vợ chồng Phương được tin về chị mình, tức tốc đến nhà người bà con đón chị về. Gặp chị, Phương mừng lắm. Nhìn chị gầy gò, đen đủi, không có hồn, Phương xót xa cho chị và đã biết tính khí bất thường của chị Tư nên Phương tránh nhắc chuyện cũ của chị. Chồng Phương là bác sĩ nên khám bệnh cho chị Tư, cho uống thuốc và với tình cảm chị em, Phương hết lòng săn sóc chị. Chị Tư về ở với gia đình Phương chưa đầy hai tháng, chị bắt đầu trở cơn bệnh, nửa đêm dậy, khóc lóc, ném đồ đạc, chửi rủa những câu tục tĩu, có đêm mở cửa ra đường, qua đập cửa nhà hàng xóm, mắng họ thậm tệ nữa. Chuyện chị Tư gây ồn ào, phá phách xảy ra như cơm bữa khiến cả nhà Phương không ai còn tâm trí lo làm việc, học hành nữa. Hai con của Phương cần sự yên tĩnh để ôn bài vở, chuẩn bị thi vào đại học, còn chồng Phương ngoài giờ làm việc ở bệnh viện, tối làm thêm ở phòng mạch, khuya về nhà, anh cũng cần sự yên lặng để có giấc ngủ ngon, bù cho cả ngày vất vả. Nhưng chị Tư gây rối loạn cả ngày lẫn đêm khiến cả nhà đều mệt mỏi, căng thẳng, bơ phờ.
Thương chị, nhưng Phương cũng không muốn gia đình chị có bất hòa nên đành lòng dọn nhà đi chỗ khác và mời vợ chồng người anh kế, chưa có con về ở nhà chị, chăm sóc chị Tư giùm, tiền ăn, chi phí của anh chị, Phương bao hết. Hai ngày cuối tuần, ban ngày Phương về nhà cũ chăm cho chị Tư để vợ chồng người anh rảnh rang lo chuyện riêng, còn năm ngày trong tuần giao cho anh chị của Phương lo. Chồng Phương rất tốt không than thở, kêu ca gì cả, còn nhắc Phương đưa kha khá tiền để mua thức ăn ngon tẩm bổ cho chị Tư.
Cho tới giờ cả nhà, họ hàng vẫn chưa tìm được nguyên nhân gây tổn thương cho chị Tư. Điều gì đã khiến chị Tư "dở tỉnh, dở điên", và bằng cách nào chị qua Pháp được, do đâu chị từ Pháp về được Việt Nam, và đến nhà họ hàng ở nhờ. Cho đến khi mọi người biết chị Tư không bình thường, họ mới báo cho gia đình biết....Câu chuyện thật nhưng khó tin, giống như chuyện phim vậy.
- Nước, nước... tiếng chị Tư đòi uống nước đã lôi Phương trở về thực tại, Phương thở dài, buồn bã, thương cho chị mình, tiếc một kiếp người. Bất giác nước mắt tuôn trào, ngước nhìn ảnh cha mẹ trên bàn thờ, Phương thầm khấn nguyện:
-Cầu linh hồn cha mẹ linh thiêng hãy thương xót chị Tư, cho chị sớm tỉnh, trở lại cuộc sống bình thường, đừng để chị phải chịu đau khổ, kéo dài cuộc sống ác nghiệt này nữa, cha mẹ ơi!

Kim Phương Oanh






Back to top
View user's profile Send private message
HSV



Joined: 10 Mar 2009
Posts: 2810

PostPosted: Sat Aug 26, 2017 4:21 pm    Post subject: Reply with quote

Câu chuyện của KO khá hấp dẫn làm mình đọc một lèo... nhưng hơi chưng hửng vì hết chuyện mà vẫn chưa biết vì nghiệp duyên gì gây ra vậy ???

" Cho tới giờ cả nhà, họ hàng vẫn chưa tìm được nguyên nhân gây tổn thương cho chị Tư. Điều gì đã khiến chị Tư "dở tỉnh, dở điên", và bằng cách nào chị qua Pháp được, do đâu chị từ Pháp về được Việt Nam, và đến nhà họ hàng ở nhờ. Cho đến khi mọi người biết chị Tư không bình thường, họ mới báo cho gia đình biết...."

Chắc chị Tư này cũng có lúc thật tỉnh táo mới tìm ra nhà người chị ở Pháp cũng như nhà người quen ở VN ! Những bệnh nhân này thường là tâm bệnh, chắc trải qua những cảnh đau khổ lam'...
Chuyện thật không vậy KO ?
Back to top
View user's profile Send private message
kimoanh



Joined: 14 Aug 2005
Posts: 1169

PostPosted: Sat Aug 26, 2017 5:52 pm    Post subject: Reply with quote

Bac VD oi, day la chuyen rat that cua con gai nguoi ban minh. GD nay dang song o VN, co gai ca dang o Phap. Co bi benh nay hien da ve VN song voi gd co em ut.
Vi khong hieu duoc nguyen nhan co Tu bi do dien, do khung va tim cach lien lac voi chi o Phap, roi lai ve duoc VN song, nen tam cho do Nghiep tu kiep truoc, nay phai tra no Nghiep.
Cam on VD da doc bai minh viet. VD van khoe chu?
KO
Back to top
View user's profile Send private message
HSV



Joined: 10 Mar 2009
Posts: 2810

PostPosted: Tue Aug 29, 2017 10:43 am    Post subject: Reply with quote

Chuyện thật thì tội nghiệp cho cô ta và gia đình nữa.
Cam' ơn KO nhe'.
Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết All times are GMT - 7 Hours
Page 1 of 1

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group