Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn

 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

Thiếu nữ với cây "Si" (Soc-Oh PTT)
Goto page Previous  1, 2, 3, 4
 
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết
View previous topic :: View next topic  
Author Message
soc



Joined: 06 May 2009
Posts: 1799

PostPosted: Tue Jan 24, 2017 8:39 pm    Post subject: Re: Thiếu nữ với cây "Si" (Soc-Oh PTT) Reply with quote

Phung Mai wrote:
Những bài hay trong Đặc San Houston tháng 4, 2010 sẽ từ từ được post lên để các bạn ở xa cùng đọc cho vui.

Thiếu nữ với cây "Si"






Tác giả: Soc-oh (PTT)

Tôi mồ côi mẹ lúc mới ba tháng tuổi. Khi lên sáu, tôi được bố gửi sang nhà bác Quang, một địa chủ rất thân ở làng bên để học chữ. Hai bác có hai con trai và một con gái. Anh Linh, con trưởng của hai bác lớn nhất và hơn tôi tám tuổi. Bác Quang mời một thầy giáo làng đến nhà dạy thêm cho bốn chúng tôi với hai đứa con trai nhà hàng xóm. Những buổi chiều hè bốn anh chị em tôi ra sân gạch nô đùa vui vẻ. Khi ánh nắng tắt hẳn, trời tối dần, cả bọn thích đuổi bắt những con đom đóm. Trời càng tối chúng lũ lượt bay ra càng nhiều. Mấy anh chị bắt sao dễ dàng quá, còn tôi, đuổi hoài đuổi mãi mà có khi chẳng được con nào. Thấy tôi buồn so, anh Linh thương hại liền bắt cho. Tối nào cũng vậy, bắt được con nào anh cho tôi tất.

- Đom đóm ngủ ở đâu hả anh?
- Chúng ngủ trong bụi rậm, trên cành lá trong vườn đằng kia.
- Con đom đóm ở đâu mà nhiều thế?
- Trời sinh ra.
- Con đom đóm giống em.
- Sao lại giống em?
- Con đom đóm không có mẹ.
- Có chứ.
- Em đâu có nghe nói bà Trời, chỉ có ông Trời thôi mà.
Anh cười:
- Ừ nhỉ.
Anh nhìn tôi âu yếm, một tay ôm tôi, tay kia vuốt nhẹ lên mấy sợi tóc tơ lòa xòa trên trán, anh cúi xuống hôn lên vầng trán rồi hai má của tôi. Anh cù nhẹ vào nách làm tôi cười khúc khích, mấy con đom đóm có dịp vụt bay. Hai anh em cùng cười vui.

Lên sáu, thơ ngây.

Việt minh lên nắm chính quyền , bác Quang bị bắt mang đi đấu tố, mọi người bị đuổi ra khỏi nhà. Bố thuê một người tá điền có họ hàng làm nghề buôn trâu bò từ tỉnh này sang tỉnh khác nuôi và dẫn tôi đi trốn rồi dặn sau khoảng một năm thì đem ra nhà thương Thú y Hà Nội. Bố thuê một người khác dẫn Bố với anh của tôi đi riêng. Khi ra được Hà Nội an toàn, Bố được người anh con chú bác ruột là bác sĩ thú y xin vào làm trong nhà thương; Bố xin cho anh đi học. Tôi nghe kể lại, Bố buồn lắm vì nhớ thương tôi, nét lo âu hiện rõ trên khuôn mặt già nua trước tuổi vì sợ không tìm lại được đứa con út bé bỏng thân yêu. Bố thường liên lạc với người quen để nhắn tin tìm tôi đang lưu lạc ở vùng quê. Một hôm đang làm việc trên bàn giấy, Bố nghe:
-Thưa ông, có một người nhà quê dẫn một đứa bé muốn gặp ông.
Như trực giác báo cho biết, Bố đi ngay ra cửa. Thấy tôi, Bố chạy lai ôm chầm mừng rỡ đến quên cả người nhà quê kia là anh Tích. Tôi thấy Bố rưng rưng nước mắt, còn tôi thì tỉnh bơ. Bố dẫn anh Tích với tôi đi ăn miến gà. Chao ơi quang cảnh chung quanh tôi thật lạ, đèn điện sáng choang, xe ô tô chạy ngoài đường tấp nập, toàn những thứ mà tôi chưa bao giờ thấy. Miến gà ngon làm sao, tôi chưa bao giờ được ăn. Xong Bố cho anh Tích tiền nhưng anh không nhận.
- Chú con đang bệnh nên không đưa em ra với ông được, chú dặn nếu ông có cho tiền thì đừng nhận vì ông đã cho nhiều rồi.
Anh quay sang tôi:
- Anh về nhé.
Tôi nép bên Bố, hai tay ôm chặt chân Bố như sợ lại phải xa Bố nữa, nhè nhẹ gật đầu.
Về nhà, ba bố con mừng mừng tủi tủi. Từ đó, Bố tươi hẳn lên, rồi Bố tục huyền hai anh em có dì ghẻ.
Chẳng hiểu sao từ khi có Dì , anh của tôi không vui, rồi anh xin Bố ký giấy đồng ý cho anh đăng vào Hải quân. Bố không bằng lòng:
- Còn nhỏ, việc học là trên hết.
- Bố không ký thì con tự ý bỏ nhà đi.
Thế là từ đó tôi vắng anh, nhà có ba người mà sao tôi cô đơn, nhớ anh tôi khóc. Dì hay ăn quà vặt buổi chiều, Dì cho ăn được mấy lần, một hôm Dì bảo :
-Từ nay nếu con muốn ăn quà thì hôm sau Dì trừ bớt tiền quà sáng, chịu không?
Tôi gật đầu ngay hầu như không cần biết đến hôm sau.

1954 hiệp định Genève được ký kết, đất nước chia đôi từ lằn ranh sông Bến Hải. Bố, Dì với em bé còn trong bụng và tôi theo đoàn người di cư vào Nam bằng máy bay. Bố với vợ chồng bác Dũng mua chung một căn nhà nhỏ ở cuối con hẻm dài rất xa đường cái. Khi Dì sinh em gái được vài tháng thì bác Dũng cũng vừa mua được căn nhà bên cạnh. Đến mùa tựu trường, Bố xin cho tôi vào học lớp Ba tại một trường công, cách nhà khoảng hơn hai cây số. Dạo đó học sinh mới di cư phải học buổi trưa từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều. Năm sau tôi lên lớp Nhì cũng còn phải học buổi trưa. Mỗi ngày tôi được tiền quà sáng chỉ mua được một gói xôi hoặc một ổ bánh mì không nhỏ xíu hay một quả bắp luộc. Ban trưa Dì không cho tiền đi học nên lúc ra chơi tôi đói bụng lắm, càng đói và khát nước nhiều hơn lúc tan trường. Trời nắng chang chang, đường xa hun hút, đôi bàn chân xinh nằm gọn trên đôi guốc mộc, mái tóc dài thắt bím dưới nón xếp bằng vải mỏng tanh, tôi bước nhanh về nhà để được ăn cơm. Lúc ra chơi các bạn tranh nhau mua quà, còn tôi chạy ra phông tên tu nước rồi chạy lại chờ các bạn ăn xong thì chơi đánh chuyền hay nhày dây. Năm học lớp Nhì, một hôm chờ các bạn, tôi chợt thấy bạn Mạnh trưởng lớp học rất giỏi đang đứng cạnh cửa sổ nhìn về phía tôi, từ đó, ngày nào cũng vậy tôi nhìn Mạnh và Mạnh nhìn tôi. Tôi không có nghĩ suy gì về cái nhìn của Mạnh, tôi nhìn Mạnh chỉ vì muốn chạy lại nói với Mạnh là hãy nhường cho tôi một lần xếp thứ Nhất để được Bố thưởng tiền bằng năm ngày quà sáng, để tôi có tiền mua quà ăn lúc ra chơi cho đỡ đói. Tôi ước như vậy và tôi muốn như thế nhưng sao mà nói đây khi mà con gái với con trai tuy học chung một lớp nhưng có bao giờ chơi với nhau đâu.

Lên chín, vô tư.

Anh nhìn tôi âu yếm, một tay ôm tôi, tay kia vuốt nhẹ lên mấy sợi tóc.
Mùa hè năm 1958, tôi thi đỗ vào trường nữ trung học Trưng Vương. Cả nhà mừng vô xiết kể, Bố nói:
- Con thi đỗ còn hơn trúng độc đắc .
Bố thưởng chiếc xe đạp mới toanh thật đẹp, anh thưởng chiếc bút máy màu xanh đen mà tôi chọn. Thời gian trôi qua, mỗi năm tôi thêm một tuổi và được lên một lớp. Giữa năm Đệ Tứ, anh tôi được đi tu nghiệp về ngành Hải quân cơ khí lần thứ hai ở nước Mỹ. Trước khi đi anh dặn:
- Những tháng đi học xa , anh không thể cho em tiền quà đâu, phải ngoan và chăm học nghe không. Lần này đi anh mua một bộ tông đơ cắt tóc cho bạn bè, anh sẽ để dành tiền đó mua thưởng cho em chiếc Velo Solex nếu em thi đỗ bằng Trung học đệ nhất cấp, cố lên nhé !

Một lần viết thư cho anh, tôi dặn anh cố gắng về kịp ăn giỗ mẹ. Anh hồi âm bằng chiếc carte postal. Em Thi, anh đã nhận được thư em, rất vui. Anh làm sao bay qua Thái Bình Dương được mà em bảo anh về để kịp ăn giỗ Mẹ chứ. Đây là những con hồng hạc không thấy được ở nhà. Mong em ngoan và chăm học.
Hết niên học Đệ Tứ, tôi với Ngọc và Bích đến công viên cạnh sân bay Tân Sơn Nhất gần nhà Ngọc để ôn thi. Sau đó thấy nhiều học sinh rẽ vào nghĩa trang Bắc Việt, ba đứa đi theo, lúc đó mới biết nơi đây có một ngôi chùa thật rộng và mát mẻ. Nhiều học sinh, sinh viên vào đây học bài. Thời gian này ba đứa quen với anh Văn và anh Đức học ôn thi Tú tài 2. Một hôm anh Đức đưa cho tôi phong thư màu xanh thật đẹp mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Trong thư anh nói anh yêu tôi nhiều lắm, trong thư nhắc đến Ngọc. Ngày đó tôi còn trẻ con lắm, chưa có kinh, chưa biết yêu, chưa biết rung động. Xem thư xong tôi để trên bàn học, đi ôn thi về tìm mãi chẳng thấy đâu, thì ra là Bố cất dấu đi mà không biết, chỉ biết Bố bắt ôn thi ở nhà và không cho chơi với Ngọc nữa. Thế là từ đó hai anh chỉ gặp Bích với Ngọc. Anh Đức chiều nào cũng đi bộ ngang trước cửa nhà tôi, đi quá một chút rồi quay lại để về nhà. Sau khi thi xong, Bố hỏi tôi về "nguồn gốc " lá thư xanh. Tôi kể đầu đuôi, Bố không tin, Bố cho như thế là hư đốn, là có nhân tình rồi Bố không cho mặc quần trắng đi học nữa. Bố bảo mặc quần trắng khêu gợi đàn ông con trai. Mùa thi đó chỉ có tôi đỗ, anh nhờ chị anh mang tặng tôi chiếc đèn ngủ cũ kỹ của anh. Nhận đèn tôi cảm động nhưng thầm trách sao cho cái đèn cũ rích! Thời gian tiếp nối, tôi được biết anh vẫn yêu tôi tha thiết, không gặp được, anh ốm tương tư, thi rớt rồi vào học trường bộ binh Thủ Đức và ngỏ ý cầu hôn. Tôi không nhận lời vì nào đã biết yêu.
Mười lăm, vẫn vô tư.
Thi đỗ, tôi mừng vì đỗ thì ít mà vì sẽ có xe Velo Solex đi học thì nhiều. Thời đó ai đi xe này là "le" lắm. Chỉ tội cho anh của tôi, tôi thương anh bao nhiêu thì ghét dì ghẻ bấy nhiêu vì tôi đoán Bố không thể đưa thiếu tiền lương cho dì khi nghe Bố dặn anh:
Mày mua xe cho nó thì mày phải cho cả tiền xăng và tiền sửa xe.




Năm học đệ Tam, có phong trào nhận chị em giữa hai người ngồi cùng một chỗ. Cô em kết nghĩa cùa tôi tên Hương, là con gái út trong nhà có hai anh và hai chị. Bố Hương chắc có chức vụ cao hay sao mà trước cửa nhà có lính gác. Hương hay mời tôi đến nhà mỗi khi có tiệc sinh nhật, đám giỗ, tất niên, tết dương lịch lẫn tết âm lịch. Khi đến nhà, tôi có gặp bố mẹ Hương, nhưng khi ăn tiệc thì không thấy, có lẽ hai bác để cho đám trẻ được tự nhiên chăng? Lần nào cũng vậy, anh Quang sinh viên Đại học sư phạm năm cuối là anh cả của Hương vui đón tôi nhất. Anh luôn ngồi bên cạnh, gắp cho tôi thức ăn, bóc cho từng quả quít. Khi ra về anh bảo đưa chìa khóa xe Velo, anh dắt xe đưa tôi ra tận cửa, lúc chuyền xe anh nắm nhẹ tay tôi trên chiếc ghi đông. Sau một thời gian Hương cứ úp mở là tôi đã cướp hồn ông anh cả của nó, rồi cho biết anh Quang yêu tôi mất rồi. Nhiều lần anh nhắn mời tôi đi xi nê có cả Hương nữa, nhưng tôi cứ từ chối. Từ đó hai chị em ít liên lạc với nhau một phần vì nhà trường cấm không cho viết thư nhét trong hộc bàn, một phần có lẽ vì sự từ chối của tôi.
Cũng trong năm học này, trường đại học bách khoa Phú Thọ mở cuộc thi tuyển để đào tạo giáo sư nữ công. Thí sinh phải thi trong ba buổi. Buổi cuối cùng tôi làm bài không được, nhìn lên phía bảng đen thì thấy một thầy giám thị đang đứng nhìn mình, tôi thầm nghĩ: sao đa số thầy giám thị trẻ quá, chắc là sinh viên của trường thôi. Thầy nhìn khiến tôi luống cuống và càng... bí hơn. Số báo danh của tôi ngay đầu bàn thứ ba, thỉnh thoảng thầy đi xuống phía cuối lớp rồi lai đi lên rồi đứng nhìn tôi nữa. Tôi đang cúi xuống giấy thi suy nghĩ thì thầy đến gần, chần chừ một lúc thầy cầm thẻ học sinh lên xem. Tôi lo quá, sao thế nhỉ, thầy nghi ngờ điều gì mà chỉ xem thẻ học sinh của mình. Xem xong thầy để lại chỗ cũ. Chuông reng, giờ thi đã hết, tôi cố ý chần chừ để không nộp bài cho thầy giám thị kia. Với phong cách lễ phép vốn có của nữ sinh Trưng Vương tôi cầm bài thi bằng hai tay đưa thầy, bất chợt tôi cảm nhận như có gì không rõ rất nồng nàn trong ánh mắt đối diện. Gần ngày tết Nguyên đán, tôi nhận được một bức thư, bên trong có một tờ giấy bạc trị giá bằng mười lăm ngày tiền quà sáng ghi vỏn vẹn « Mến tặng Thi, chúc em tươi và đẹp mãi. » Bên dưới là chữ ký với họ tên cùng chữ lót mà tôi đã thấy trên tờ giấy thi hôm nào. Nét chữ ký bay bướm với cái họ thật lạ đã in vào tâm trí tôi người có ánh mắt trìu mến vào một buổi thi. Tôi lẩm nhẩm: là của thầy giám thị coi thi, là anh ư?

Cũng trong năm hoc Đệ Tam, tất cả nữ sinh phải học Bán quân sự vào buổi chiều tại sân vận động Hoa Lư. Trung đội của tôi do chị TTYN dạy môn Vũ khí học. Một hôm nhân giờ nghỉ tôi hỏi chị:
- Chị có họ hàng với anh THM không ?
- Anh M. là anh bà con với chị, em quen anh ấy à ?
- Không, anh M. coi thi hôm em thi ở trường đại học bách khoa Phú Thọ. Anh biết tên và địa chỉ em khi xem Thẻ học sinh nên gửi tiền lì xì .
-Vậy hả .
- Anh M. bây giờ ở đâu hả chị ?
- Anh ấy ở gần nhà chị, học ngành hàng hải năm chót
Mấy hôm sau chị Ngọc vui vẻ gọi tôi :
- Thi ơi, chị hỏi anh M. ảnh nhớ ra rồi, ảnh nói mời em lại nhà chơi đó.
Một lần sau giờ học Bán quân sự, tôi theo chị về. Nhà chị trong khu đài khí tượng gần trường đại học bách khoa Phú Thọ. Tôi gặp anh M. với nụ cười hiền hòa, dáng thư sinh thanh nhã cùng ánh mắt hôm nao ....
Mười sáu, vô tình
***
Lên Đệ Nhị ...
Sao hôm nay đi học tôi nghe tiếng xe gắn máy đằng sau. Tiếng xe ngày càng như quen thuộc âm vang nhè nhẹ bên tai từ cầu Công Lý đến ngã rẽ Yên Đỗ. Tiếng máy hai xe chạy chẳng ngang hàng gợi trí tò mò, một lần tôi hơi liếc về phía sau thấy thoáng một người con trai với chiếc xe Push màu xanh nhạt. Khi có đèn đỏ tôi ngừng người ấy cũng ngừng, đến đường Yên Đỗ tôi rẽ trái thì anh đi thẳng . Anh không bao giờ chạy xe song song mà cứ ở phía sau. Một hôm tôi thấy anh đứng phía bên kia đường, khi tôi đi qua anh mới nổ máy chạy theo sau. Hôm khác thấy anh dắt xe ra cửa. Từ đó tôi đoán nhà anh ở đó. Anh vẫn cứ yên lặng đón tôi đi học mỗi ngày, chẳng nói một lời nào. Một hôm đi học về tôi thấy trên bàn ( bố tôi mở một hiệu hớt tóc, thuê hai anh thợ làm ăn chia tứ lục ) có mấy tờ báo xuân. Tôi biết bố đâu có mua loại báo này cho khách đọc nên cất xe Velo xong, tôi ra bàn xem. Tôi ngạc nhiên vì đó là những tờ báo xuân của mấy trường trung học lẫn đại học. Trên mỗi tờ đều ghi "Mến tặng Thi” Phía dưới ký tên và ghi rõ họ tên. Tôi ôm hết vào phòng của mình với niềm vui xen lẫn thắc mắc: ĐST là ai, mình đâu có quen, mấy đứa bạn thân đâu có đứa nào họ Đ. Sau mây hôm nhận được báo xuân, trên đường đi học, tôi nghe tiếng xe Push chạy gần hơn rồi chạy song song bên tay trái . Vẫn im lặng trong một quãng song song ngắn, bất chợt :
- Thi đọc báo xuân hết chưa , có hay không ?
Tôi hơi quay về phía anh, hỏi:
- Anh là ĐST ?
- Đúng .
- Cám ơn anh, Thi chưa có thì giờ xem hết, mà sao anh biết tên Thi vậy?
- Thì hỏi ông thợ hớt tóc.
- Mà sao anh biết nhà Thi nữa ?
- Thì âm thầm đón. đi rồi ....đưa về.
- Mà sao anh lại tặng cho Thi chứ?
- Thì... tại...
Tôi khẽ liếc nhìn anh, e lệ thoáng hồng đôi má bởi ánh mắt anh trìu mến như phong kín lời yêu.
Đến ngã tư anh biết tôi rẽ trái nên chạy chậm lại. Hai chúng tôi chẳng nói thêm được một lời nào.
Từ sau hôm đó, tôi sợ anh chạy xe song song, Bố bắt gặp lại mắng là có bồ bịch nên không đi học ngang nhà anh nữa. Quà của anh như những giọt mưa vương hồn tôi, dáng anh như bong bóng nước trong veo vỡ òa trên đường đi học...
Áo trắng tan trường áo trắng bay,
Theo sau là một gã tình say,
Vui đùa áo trắng bay trong nắng,
Quyện lấy tim ai thầm yêu ai.

Aó trắng vô tình quá chẳng hay,
Có người ôm ấp mối tình say,
Hai buổi gặp nhau nhìn không nói,
Thư tình viết mãi ngại trao tay.
( Bài hát Tim ai thầm yêu,
Tác giả: Mộc Thiêng)

Mười tám, e thẹn
***
Năm cũ sắp hết, thi đệ nhất lục cá nguyệt đã xong, các lớp chuẩn bị tiệc tất niên, lớp tôi cũng không ngoại lệ. Trong lúc bàn bạc để tổ chức cho lớp, Kim gọi nhóm bạn thân:
- Nè mấy đứa ơi, ông anh tao bảo mời chúng mày đến dự tiệc tất niên ở nhà . Con Thi, con Hồng, con Bích, con Ngọc, con Trân, con.....
Bỗng có tiếng ngắt lời:
- Gì mà con… con... Bảo anh mày mời hết cả đám thì tụi tao mới nhận lời .
- Ơ cái con này chỉ nhanh nhảu đoảng, tao nói thế mới trân trọng, mới danh chính ngôn thuận chứ!
Tôi chen vào :
- Mày có hai ông anh, vậy ông nào… Danh chính mời hả ?
- Cả hai, hi...hi...hi... Nói đùa thôi, ông anh cả, anh Thế đó.
Thế là vào buổi chiều ngày thứ Bảy sau lễ tiễn đưa ông Táo về Trời, chúng tôi đến nơi hẹn, bạn anh cũng có mặt khá đông. Buổi tiệc thật đầm ấm nhưng không ồn ào, đám con gái còn e lệ ít nói, nói nhiều vẫn là các anh. Hàn huyên một lúc, tất cả đồng ý gọi tên nhóm là gia đình họ Vũ, anh Bảo lớn tuổi nhất là Papa, anh Thế sinh đầu năm là anh Cả, rồi hẹn nhau mồng ba đến nhà nhau chúc tết. Tôi không dám mời vì Bố Dì nghiêm khắc lắm. Bọn chúng tôi xem các anh như anh mình, thỉnh thoảng có bạn tổ chức tiệc sinh nhật là lại được gặp nhau. Ở những bữa tiệc tôi là người phải về trước nhất vì chỉ xin phép có ngần ấy tiếng. Một hôm Trân toe toét cười:
- Ê Thi, mày có muốn nghe một câu nói bất hủ liên quan đến mày không?
- Liên quan đến tao?
- Ừ.
- Vậy thì tất nhiên là tao muốn nghe rồi.
- Nè "Nhà các cô thì anh đến được cả rồi, nhà Thi thì anh chưa đến được, anh mà đến được thì anh ở luôn!"
- ....
- Sao hả có đoán được là anh nào nói không?
Tôi ngập ngừng:
- Anh Thế ư?
Cả bọn vừa cười vừa reo: ở luôn, ở luôn, ở luôn...
- Kim ơi, mai mốt mày phải gọi Thi bằng chị rồi đấy nhé .
Chúng nó cứ ghép rồi chúng nó cứ trêu, những lần cả nhóm gặp nhau về sau, tôi không còn vẻ tự nhiên nói cười huyên thuyên như trước. Rồi lá thư xanh đầu tiên anh gửi cho tôi cũng là lá thư xanh thứ hai mà tôi nhận được trong đời đi học Trưng Vương. Đọc thư mà lòng dạt dào rung động, một cảm giác dịu êm khó tả, tôi tự hỏi lòng: mình cũng yêu anh rồi sao?

Ơi Trưng Vương trắng xinh tà áo
Tóc rối điểm hồng lá me bay
Mưa rơi lất phất trên đường nhựa
Như tình ai đó nhẹ vương say!

Mười chín, biết yêu!

Bẵng đi một thời gian dài tôi nhận được thư Hương nói anh của Hương mời đến nhà dự tiệc sinh nhật, Hương dặn đi dặn lại là thế nào cũng phải đến vì anh nhớ và mong tôi lắm. Tôi viết thư từ chối viện lý do hôm đó nhà có giỗ nên rất bận. Tôi tưởng anh sẽ giận nhưng không phải thế, anh vẫn quan tâm đến tôi. Sau khi có phiếu báo danh thi Tú tài 1 anh chở Hương đến nhà hỏi phòng thi, hội đồng thi. Tối hôm trước ngày có kết quả, anh lại chở Hương đến nhà báo tin tôi đã đỗ. Tôi mừng khôn xiết kể, mừng thi đỗ mà quên hết cả, hai chị em tôi tíu tít nắm tay nhau nhảy tưng tưng. Tôi quên hẳn anh là người có công nhất trong nỗi vui này, tôi để anh đứng chơ vơ. Tôi quên cả mời anh ngồi, quên cả đi rót nước, quên cả anh.
- Về thôi Hương.
Tiếng anh vang lên, tôi như sực tỉnh, bẽn lẽn:
- Em cảm ơn thầy.
- Sao lại thầy chị Thi?
Tôi ngước mặt nhìn anh, lí nhí:
- Cám ơn anh.
Anh tươi cười cởi mở:
- Chúc mừng em. Chủ nhật tới đến anh nhé, anh thưởng một chầu xi nê và ăn kem Bạch Đằng, cho Hương theo luôn!
- Vâng, em sẽ đến nếu xin phép được.
Tôi tiễn hai anh em ra cửa sau khi từ chối khéo. Nỗi mừng niềm vui tràn ngập tâm tư, chẳng còn chỗ cho tình anh núp bóng ven bờ quả tim hồng.



**Phải chăng ngày bé dại tôi đã có một cây “si” Phải chăng thời thiếu nữ, người con gái nào cũng có ít nhất một cây "Si"


[


Sóc đã sửa chỗ viết sai, xin lỗi mọi người, cám ơn Đỗ Dung .
Back to top
View user's profile Send private message
soc



Joined: 06 May 2009
Posts: 1799

PostPosted: Fri Jun 23, 2017 4:57 pm    Post subject: Reply with quote

Mời nghe EM LÀ XUÂN HẠ THU ĐÔNG[/center]

[align=center]View My Video
Back to top
View user's profile Send private message
soc



Joined: 06 May 2009
Posts: 1799

PostPosted: Tue Oct 24, 2017 5:58 am    Post subject: Reply with quote

Mời nghe TÌNH ĐẦU MỘT THỜI ÁO TRẮNG


Back to top
View user's profile Send private message
soc



Joined: 06 May 2009
Posts: 1799

PostPosted: Mon Oct 30, 2017 6:40 am    Post subject: Reply with quote

Mời nghe SAIGON TÀ ÁO TRƯNG VƯƠNG

Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết All times are GMT - 7 Hours
Goto page Previous  1, 2, 3, 4
Page 4 of 4

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group