Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn

 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

Tâm tình vụn
Goto page Previous  1, 2, 3, 4, 5
 
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> TV 63-70 QUÁN BÊN ĐƯỜNG
View previous topic :: View next topic  
Author Message
Quanbenduong



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 569

PostPosted: Wed Nov 15, 2017 9:05 am    Post subject: Reply with quote

MYNGA wrote:
Em báo tin vui là cháu ngoại thử hai của tụi em đã ra đởi sảng nay. Mę tròn con vuông, cháu sinh rẩt nhanh, nặng 3,4 kg dài 53 cm, tên là Ái Vi. Cháu ra đời cùng ngày với anh Vinh Paul.và cũng đúng ngày tụi em lên đường đi Italy.
Thôi nhé,bữa nào em về sẽ. cà kê dê ngỗng sau


Chu'c mu*ng MN co' them cha'u ngoai vui qua' hi' ong /ba tha ho^' ba^n biu voi cha'u nghe .
Vui
Back to top
View user's profile Send private message
HSV



Joined: 10 Mar 2009
Posts: 2889

PostPosted: Thu Nov 16, 2017 3:46 am    Post subject: Reply with quote

Chac vo Chong MN di choi Ben Y' chua ve..
MP oi, em di choi xa ve nho' ke chuyen va cho moi Nguoi xem hinh nhe'....
Mua Thu Nhat Ban chac dep lam' nhi Rolling Eyes Rolling Eyes Rolling Eyes
Back to top
View user's profile Send private message
Ngoc Anh



Joined: 21 Oct 2010
Posts: 253
Location: Maryland

PostPosted: Sun Nov 19, 2017 6:15 pm    Post subject: Reply with quote

Chúc mừng Mỹ Nga và anh Nghĩa mới có thêm cháu ngoại , mẹ cháu sớm bình phục riêng cháu hay ăn chóng lớn .
Back to top
View user's profile Send private message Visit poster's website AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
lehai



Joined: 07 Mar 2008
Posts: 5116

PostPosted: Fri Dec 01, 2017 3:38 pm    Post subject: Reply with quote

Chúc mừng Mỹ Nga có thêm nguồn vui bất tận !
Back to top
View user's profile Send private message
MYNGA



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 1608

PostPosted: Sat Dec 02, 2017 4:25 am    Post subject: Reply with quote


Cám ơn các chị và các bạn đã chúc mừng tui em và cô cháu ngoại của em.

Từ hôm đi Ý về em lu bu quá cỡ, cứ nói vào web viết vài hàng mà ngày nào cũng tối mịt mới bò về nhà….. Stress !!!! Bữa nay thứ bảy, trời quá lạnh (-4 độ C), cây cối ngoài đường trắng toát, lúc này mà ra đường thì chỉ còn là "cái mền" biết di động nên em nhất định ở nhà!

Cô cháu ngoại Aivi Sarah của em hôm nay chỉ còn thiếu 5 ngày là đầy tháng. Con bé ngoan, dễ tính, bú cỡ chót khoảng 11 giờ đêm rồi ngủ một mạch đến 3-4 giờ sáng mới nhúc nhích… rên rên ư ử …. đòi bú, bú mẹ xong là hai mẹ con ngủ cho đến sáng bạch. Bà ngoại MN chưa cần phải lãnh chức „vá dù“ Fulltime cho đến hết tháng giêng nên còn tha hồ đi lăng quăng làm chuyện ruồi bu… Sau đó thì nằm nhà lo cháu ngoại vì mẹ cháu bắt đầu đi làm lại tuy cũng chỉ 2 ngày trong tuần. Tụi em sẽ đóng chốt ở nhà khoảng vài tháng cho đến khi boss con gái cho nghỉ việc vá dù, sau đó muốn đi đâu thì ….tùy hỉ!

Hôm 05.11 vừa rồi, trước khi đi Ý tụi em đã tổ chức chiều nhạc thính phòng. Khán giả khoảng 120 người, không khí ấm cúng trang nhã, mọi người được thưởng thức những bàn tình ca mùa thu nổi tiếng một thời và một số bài về quê hương VN…. Sau chiều nhạc thính phòng được 2 ngày là tụi em đi chơi Ý… Em đang viết lại một vài „action“ trong thời gian vừa qua mà cứ vì công chuyện bên ngoài hoài nên không bình tâm mà viết lách. Cảm thấy đang „đánh mất“ chính mình nên chắc phải stop bớt lại. Lúc này cũng đang bắt đầu mùa Vọng, mùa của chờ đợi, mùa của lắng đọng trở về nên chắc phải cương quyết „say NO“ với mọi thứ đang cuốn hút mình.

Các chị và các bạn vào xem Album hình chiều nhạc thính phòng cho vui nhé.

https://photos.app.goo.gl/KYsrnEvVDwWgPP2x1


Back to top
View user's profile Send private message
HSV



Joined: 10 Mar 2009
Posts: 2889

PostPosted: Sat Dec 02, 2017 6:53 am    Post subject: Reply with quote

Chị vào xem ALBUM ĐÊM NHAC MN post mà phục quý vị that, coi xôm tụ và công trình lắm. Ban tổ chức đả làm một đêm nhạc có vẻ rất thành công, chat lượng ( rất tiếc chỉ có hình ảnh, không được nghe ca nhạc...), khung cảnh ấm cúng rất vui, nhiều áo dài rất đậm tình quê hương VN...
Ban tổ chức không tiếc công trang hoàng những bình hoa đẹp, bánh trái tưng bừng, lại còn nấu phở cho cả tram người nữa...
Mừng đêm nhạc thành công, xa quệ hương mà xum họp ấm cúng toàn đồng hương thích nhỉ, chắc bà con còn yêu cầu tổ chức dài dài..
Đợi phóng sự đi Ý của em nữa...
Back to top
View user's profile Send private message
MYNGA



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 1608

PostPosted: Sun Dec 03, 2017 8:32 am    Post subject: Reply with quote


Hậu trường sân khấu
Chiều nhạc thính phòng 05.11.2017 tại Klarenthal






Chiều nhạc thính phòng Klarenthal 05.11 đã lùi vào dĩ vãng nhưng âm hưởng êm dịu đằm thằm sao vẫn vương vấn mãi ….

Một tuần lễ trước ngày ra quân, nắng thu vàng rực rỡ, bao nhiêu sắc vàng sắc đỏ sắc nâu của lá cây như khoe mình với vạn vật trước khi tàn rụi mất hút trong gió…. Sau lưng nhà cô con gái ở Königsstädter là khu rừng Buche và Eiche, đây cũng là cánh rừng mà tụi em thường đẩy xe đi dạo cho thằng cháu ngoại ngủ khi cu cậu còn nằm nôi. Nay cu Thái đã gần 5 tuổi, đã có thể „thách“ bà ngoại chạy đua với nó…Bà ngoại lúc đầu còn giả bộ thua cho thằng cháu hí hởn về khoe với bố mẹ nhưng càng về sau thì không cần giả bộ bà ngoại cũng vẫn thua thằng cháu. Tre già măng mọc là vậy đó!

Đẩy theo chiếc xe Buggi để đựng „chiến lợi phẩm“ thu nhặt trong rừng, vật liệu trang trí cho hội trường, vì bà ngoại nhất định không muốn tốn tiền của hội, ông bà và thằng cháu lên đường vào rừng để nhặt lá vàng, rêu xanh và nấm dại.





Trong rừng, thấy lá vàng lá nâu nào có màu sắc đẹp hay hình thù ngộ nghĩnh là hai bà cháu làm „Gymnastik“: nhảy, vói, đu, ném cho lá rụng mà lượm vì bà không thích nhặt lá đã rụng nằm vương vãi trên đất (sợ tha rác rến vi trùng theo về hội trường). Nhưng đến lúc thu nhặt „Moos“ (Rêu xanh) thì lý thuyết „lý tưởng“ của bà đành xếp xó: miếng rêu nào càng xanh càng mịn là miếng đó càng lôi theo nhiều gỗ vụn và càng không thiếu những con gì gì đó nằm ẩn núp sống bám vào thân cây. Bà con đi xem nhạc thính phòng về không biết có ai bị „con gì“ xin tí huyết hay không? Nếu có, thôi thì cũng đành, biết làm sao hơn vì rêu xanh mịn màng thấy đẹp quá….



Bên cạnh đám cây mục có rêu xanh bao phủ là những chiếc nấm dại, to nhỏ đủ kiểu, những cây nấm „không tên“, chỉ cần thử một lần là có quyền leo lên bàn thờ ngắm con gà vàng lườm trong khói hương nghi ngút ngay….nhưng máu „tham“ của bà ngoại khi nghĩ đến hình nấm dại chen lẫn trong đám lá vàng đỏ sẽ tuyệt đẹp nên bà ngoại mặc cho hai ông cháu bỏ đi trước, ngồi nhặt từng cây nấm dại cất vào giỏ, vừa lôi vừa nhủ thầm „về nhà phải rửa tay cho thật sạch“ chứ không cũng chễm chệ trên bàn thờ lúc nào không hay!

Sau gần 4 tiếng đồng hồ mắt láo liên, lom khom nhặt nhạnh đủ thứ trong rừng, chiếc xe Buggi đen của cu Thái lúc này như chiếc xe hoa, cành lá te tua dài ngắn đủ kiểu lá vàng, lá nâu, lá đỏ. Cu Thái bắt đầu mỏi chân nên đòi lên Buggi ngồi, giải quyết làm sao đây với những „chiến lợi phẩm“ và thằng cháu ngoại? Thế là ông ngoại chỉ còn nước cõng cháu lên lưng, bà ngoại đẩy Buggi, đoạn đường 7 km, trời bắt đầu nhá nhem tối!

Về đến nhà, mặc cho cu Thái ba hoa chích chòe khoe mẹ về chiến công của nó (chạy nhanh hơn bà ngoại và lượm được mười mấy viên sỏi), bụi Trúc rậm rạp của nhà con gái cũng được em ngắm nghía và „hạ lệnh“ cho ông con rể ra cắt với lý do rất chi ư là xây dựng : „trúc mọc cao quá và rậm quá không tốt, phải cắt bớt đi“ !

Nhét được 7-8 cành trúc xanh mướt thật dài thật đẹp, mấy cái giỏ mây với mớ lá vàng lá đỏ, nấm dại và rêu xanh lên xe, nghĩ đến những bình hoa còn phải cắm cho chiều nhạc thính phòng mà em đâm ra „ớn lạnh“ ngang.







Ớn lạnh là vì còn quá nhiều việc phải làm: bài giới thiệu chương trình cho MC đọc, đạo diễn chia đoạn cho 2 MC. Bài viết tuy đã xem như gần xong trước khi đi chơi Jordan/Israel nhưng đi chơi về vẫn chưa có thì giờ đọc lại và dĩ nhiên là cũng chưa học, chưa thuộc, lại còn phải đi chợ sắm sửa các vật liệu đã „xí phần“ hay bị „dí“ trong ToDo-Liste!!!

Tìming….Timing…..đêm ngủ vắt tay lên trán mà cứ lẩm nhẩm ….timing….timing: sau chiều nhạc thính phòng là đến sinh nhật thằng cháu nội (chưa mua quà), rồi lên đường đi Ý chung với nhóm (chưa xếp Valise), chưa bao giờ em đi chơi mà không chuẩn bị như lần này, phần con gái sắp sanh. Termin là 23.11 nhưng BS phán là có thể sanh sớm…. Thấy con gái càng ngày càng nặng nề lệch bệch thì mong cho con mau đến ngày sanh, phần thì không muốn con sanh sớm như lần trước, vì con bé mới ngưng làm việc chưa được bao ngày, chưa được nghỉ ngơi mà đã phải thức đêm thức hôm lo cho baby…. Mâu thuẩn chồng chất vì tham lam ngút ngàn!!! Đời là bể khổ!!! Biết sao cho vẹn toàn? Ngủ thẳng cẳng là thượng sách! May mà ngủ thẳng cẳng, vì con bé cháu ngoại hình như „nghe lén“ được bà ngoại sẽ đi chơi khuya ngày 07.11 rạng ngày 08.11 nên sáng sớm ngày 07.11 con bé chui ra đời cho bà ngoại ……yên chí, không phải thấp thỏm trong bụng không yên.

Khuya ngày 04.11 rạng ngày 05.11, đang mơ màng giấc điệp thì tiếng mưa rơi tí tách đều đều trên cửa sổ làm em tỉnh ngủ. Nhìn đồng hồ mới 3 giờ sáng! Tối đó trước khi đi ngủ, ngồi nghe TV tiên đoán thời tiết bảo sẽ có mưa và mưa nguyên ngày chủ nhật. Nghe mà ngao ngán cả lòng nhưng vẫn ráng tin vào „phép lạ“, biết đâu !!! Tối đó trước khi lên giường em còn thấy sao sáng đầy trời, trời còn trong vắt không một cọng mây, chuyện TV tiên đoán thời tiết sai là chuyện có thể xảy ra…..Cứ tin như vậy cho đỡ lo mà ngủ lấy sức „ra quân“.

Nhưng bây giờ thì giọt mưa càng lúc càng to, gió thổi càng ào ào…. Thôi chết rồi, mớ tre trúc dựng ngoài sân chắc là ướt lướt thướt? Làm sao khiêng vác đủ thứ hầm bà lằng lên xe khi trời mưa tầm tã? Các bạn trong nhóm ẩm thực, hầm xương cho nồi phở với nước lèo nồi niêu soong chảo tô chén…..

Hai tháng trước buổi nhạc thính phòng, không biết „đứa chết tiệt“ nào trong đám hội viên và thân hữu (là các ông chồng theo vợ đến họp „ké“) đưa ra đề nghị nấu nồi phở, nhưng có lẽ lúc đó mọi người đang đói bụng nên ai cũng dơ tay đồng tình tán thành màn nấu phở để tiếng với đời…..MN lại còn lẹ miệng dơ tay xung phong sẵn sàng cắt thịt tái vì ỷ mình mới tậu được con dao vừa bén vừa nhẹ, chỉ cần „xoẹt“ một cái là ….đứt lìa !!! Ở Đức không có chuyện bán sẵn thịt đã cắt, cũng không có dịch vụ cắt thịt vừa tiện lợi vừa nhanh chóng như ở Mỹ, mấy tên nấu bếp tài tử ở Đức, từ đàn ông cho đến đàn bà, cứ thế mà tha hồ mài dao cho bén để cắt!!! Chị trưởng ban ẩm thực thì nghe em xung phong cắt thịt là bả „dí“ ngay, bắt mọi người „làm chứng“ sợ em nói văng mạng rồi không giữ lời.

Trở lại chuyện trời mưa. Sao ông trời không thương mà chậm mưa cho thêm một ngày có phải đỡ khổ cho bà con hay không? Nhưng đâu phải cứ cầu sao là được vậy, mình tính không bằng trời tính!!! Khổ ơi là khổ, rầu ơi là rầu!!! Nằm đó mà lo, nhưng lo cũng chẳng giải quyết được gì, em lại thiếp đi vào giấc ngủ, có lẽ tiềm thức bảo em phải ngủ mới tỉnh táo mà …quay mòng mòng với công việc.

Nói ngủ nhưng nào ngủ được, đầu óc lại tiếp tục làm việc: khán giả thấy trời xấu, mưa gió thế này ai mà chịu đi nhỉ? Bà con chỉ ghi tên tham dự qua Email nhưng chưa một ai đóng tiền, mà mình cũng không đòi người ta trả tiền trước, đâu phải buôn bán gì mà trước với sau. Giá vé vô cửa vừa coi văn nghệ vừa được xơi tô phở mà chỉ tốn 10 Euro, chẳng chỗ nào rẻ hơn!!!. Tiền thâu vào chỉ vừa đủ chi tiêu cho buổi văn ngệ, đó là nhờ không phải trả chi phí mướn hội trường vì hội có đăng bạ ở tòa án nên được thành phố trợ giúp. Hội tụi em vốn chủ trương không gây quỹ, không ăn lời, vì có tiền chỉ tổ mất công sổ sách, đôi khi lại bị „nghi kỵ“ này nọ nên tụi em nhất định không lấy thêm tiền. Em cứ bảo bà con trong hội „khi nào cần gây quỹ thì mình sẽ làm nhưng phải biết rõ gây quỹ để làm gì, chứ chỉ để cất tiền ngó chơi thì hổng có tui đâu, mà muốn gây quỹ thì phải gây cho nhiều chứ lời 1-2 trăm đồng chẳng bỏ bèn quý vị ơi“. Nói mãi thiên hạ cũng thấy em có lý nên không ai đặt vấn đề rẻ/mắc nữa!

6 g sáng, hai đứa em bò dậy. Theo đúng „plan“ là anh lo „khiêng vác“, còn em lo „học bài“, sau đó là uống cà phê rồi ….dọt. Việc ai nấy lo, cấm hỏi, cấm nói, cấm gắt gỏng và cấm ….quên (mỗi người đã có 1 Checkliste riêng của mình). Đi lui đi tới trong phòng ăn, tay cầm bản Regie MC, miệng tụng kinh học bài, em thấy chàng đang đứng trong caport ….vái ông bà ông vải với mớ cây trúc. Té ra chàng đang vẩy trúc cho nước mưa rủ bớt để nhét tre trúc vào xe, vì nếu không chở theo mớ trúc đã chặt ở nhà con gái thì e vạc trúc nhà chị hội trưởng ở gần hội trường sẽ bị vặt trụi….. Chậu trúc là món trang trí sân khấu duy nhất của tụi em, một chút hình ảnh của quê hương. nên bằng mọi giá phải khiêng đi là vậy.

Kiểm soát lại lần cuối trước khi ra xe: áo dài, giày dép, thịt thà, kềm búa, bài hát, bài MC v…v…toàn là những thứ gì đâu nhưng không có là không được, dây nhợ, túi to túi nhỏ…..các bình hoa lúc này cũng đã bớt tươi tốt (dù chỉ toàn là lá héo lá rụng) nhưng màu sắc vẫn còn đủ rực rỡ để trưng bày hội trường. Nghĩ đến công lao đi lượm lá và kết thành bình hoa nên em đành „phạm luật“ (cấm nói) , cứ lải nhải „anh nhét gì thì nhét chứ làm ơn đừng chèn ép mấy bình hoa, bình nào hư là ….chết với em “. May mà ổng giữ đúng luật nên không (dám) gắt um lên!!!

Xong xuôi mọi chuyện, hai vợ chồng em ra xe, đi cho sớm sủa ….bỗng dưng từ trên đầu dốc có hai chiếc xe cứu thương đang chạy trờ tới rồi đậu ngay trước cửa nhà ….đối diện. Trời đất, nhằm đúng lúc mình muốn de xe ra mà xe cứu thương đậu chình ình ngay trước nhà thì tính sao đây??? Miếng đất trống nằm đối diện nhà em bỏ không gần 30 năm, năm ngoái chủ nhà mới bán đất cho người khác. Nhà đối diện mới xây xong, chủ nhà mới dọn hồi cuối mùa xuân, chưa kịp làm quen, chưa kịp thăm hỏi, không lẽ bây giờ người ta bị nạn mà mình chạy sang bảo „ông ơi tui muốn de xe ra“ thì….hổng giống ai, kỳ quá, đành phải chờ vậy chứ biết làm sao bây giờ!! Thế là hai đứa em đành bấm bụng, đứng trong bếp ngó mông sang nhà đối diện và cầu trời khấn phật cho ai đó của nhà hàng xóm không bị thập tử nhất sinh. Đồng hồ lúc này đã điểm 9 giờ! May quá, một xe cứu thương chạy đi, xe còn lại de vào garage của nhà đối diện….Thở phào!!!

Mưa vẫn rơi như trút….. Đến nơi, bãi đậu xe bên hông mới chỉ có chiếc xe của Phi Nga (hội trưởng) và anh chị Thu & Quỳnh. Hai anh chị là thầy cô dạy trường Việt Đức ngày xưa ở SG, học trò của anh chị là anh chị trưởng ban văn nghệ của hội. Anh chị Thu & Quỳnh mới gia nhập hội mà hăng hái, việc nào cũng không thiếu bàn tay của anh chị, trở thánh những thành viên đắc lực và có lẽ sẽ là một trong những „cột trụ“ của hội trong tương lai. De đậu xe được dưới mái hiên, ít ra cũng không bị ướt như chuột khi mang đồ ra xe. Thế rồi, một tay ôm mớ Tre Trúc lòng thòng, tay kia ôm cái khay lớn đựng các bình hoa, chàng Nghĩa nhà em sút tay, đánh rơi nguyên cả cái khay đựng các bình hoa trang trí xuống đất, lá vàng lá đỏ cứ thế mà theo gió bay lả tả, nấm dại nằm vương vãi lỏng chỏng bên mớ rêu xanh…. ướt nhẹp!! Em chậm một bước đằng sau, thấy công trình của mình nằm một đống dưới đất mà héo hon cả lòng. Đố sao không khỏi ….gắt gỏng, thiệt thiếu điều muốn khóc!!!

Vội vàng thu gọn mớ lá vàng lá đỏ nằm trên thềm xi măng, may mà em có phòng hờ đem theo mấy túi đựng lá vàng, lỡ có rơi rụng một vài lá thì còn có vật liệu mà cắm lại, nhưng „action“ đứng cắm lại đến mấy bình hoa vào lúc này thì hoàn toàn không nằm trong chương trình làm việc của em. Đúng lúc đó thì xe của Thìn & Ngọc Sương (trưởng ban ẩm thực) cũng trờ tới….mặt mày hai người coi bộ cũng không „vui vẻ“ gì hơn em lúc này. Hỏi ra mới biết là chàng Thìn …quên đem 120 cái vé vô cửa! Trời đất quỷ thần ơi, quên gì thì quên chứ quên vé vô cửa là đảo lộn cả một cái „Logistik“ của phần ẩm thực. Chuyến quay trở về nhà lần thứ nhất (lúc đó em chưa biết có những cái „quên“ còn „độc chiêu“ hơn nữa của vợ chồng Thìn & Sương).

Hồn ai nấy giữ, chuyện ai nấy lo, vẫn là châm ngôn của nhóm làm việc tích cực của tụi em trong ngày ra quân.



Bởi vậy nên mới cần có ToDo-List. Chứ lúc đó, lúc mà đầu óc chỉ còn có thể làm việc theo phản xạ, chỉ biết làm theo những gì đã tính toán dự định, mà phải „suy nghĩ hơn thiệt phải trái“ thì chắc chỉ còn suy nghĩ bậy và có thể đi đến những quyết định sai lầm. Em là đứa lo soạn thảo và cập nhật gần như mỗi ngày ToDo-List. Hình như sau mấy năm hộí đã quen với lối làm việc của em nên ToDo-List đã trở thành bùa hộ mạng của mọi người. Thiếu ToDo-List là mù đui cả đám: Ban trang trí cặm cụi lo trang trí, ban kéo bàn kéo ghế thì lo kéo bàn kéo ghế, xếp đặt theo thứ tự đã vẽ sẵn. 13 Gruppe, mỗi Gruppe 2 bàn và 8 ghế. Ban ẩm thực thì lo việc ban ẩm thực….. Tiếng nói tiếng cười….tụi em đã làm việc trong một bầu không khí hòa đồng, vui vẻ.





Đang cặm cụi xếp đặt bày biện hoa lá cành với Lành và Hồng Lan thì Thanh Giang chạy đến, nước mắt nước mũi ràn rụa „mấy chị coi nè, mới có mấy củ hành mà em đã khóc hết nước mắt như dzầy nè, mà còn phải cắt 7 ký nữa….chắc chết….!!!!“. Cô nàng nói xong lại chạy vào bếp cắt hành tiếp, thoắt một cái đã biến mất tiêu….

Hai MC lôi nhau ra một góc của Foyer, tụi em phải tập qua một lần với nhau vì suốt thời gian vừa qua, cả hai đứa tụi em, hội trưởng (Phi Nga) và hội phó (Mỹ Nga), không đào đâu ra thì giờ để gặp nhau mà tập, điện thoại cũng khó vì cả hai bà ngoại đều cùng bận bịu lo cháu, bà ngoại này rảnh thì kẹt bà ngoại kia, nên cứ hẹn lần hẹn lửa với nhau…. Đã chui vào góc kẹt nhưng cũng chưa yên nên hai MC chỉ duyệt qua những phần cần phải có „Dialog“ qua lại, những gì khác thì mạnh ai người đó ….cương. Miễn đừng cương bậy là được rồi.

Dợt mới được chút xíu cho phần MC thì Thanh Giang hớt hơ hớt hải chạy ra báo tin „đứt cầu chì rồi mấy chị ơi“. Cái điều mà tụi em lo sợ nhất đã đến. Nhưng may quá Thanh nói tiếp „đứt cầu chì trong bếp thôi, em phải gọi ông xã em tới giúp“. Điện thoại của ông quản lý hội trường (Hausmeister) không có vì nghe Phi Nga nói là ông ta có vẻ không hào hứng cho lắm nếu bị gọi đến làm việc vào cuối tuần….Làm văn nghệ mà đứt cầu chì là coi như dẹp tuồng vì không điện sẽ không có microphone, lấy gì hát đây, đàn Guitar thùng mà không có điện thì đàn gãy tay cũng không nghe ra….. Đúng là tụi em đang đùa với lửa, điếc không sợ súng…. Nghĩ lại còn lạnh cả gáy!!!

Chị trưởng ban ẩm thực của tụi em nấu ăn rất gỉỏi, rất ngon, rất tháo vác nhưng khổ nỗi chị ấy hay ….quýnh, mà quýnh lên rồi thì nói năng đôi lúc cũng không lấy gì làm êm tai cho lắm. Em vẫn chủ trương là „đừng để mình phải rơi vào tình trạng quýnh“, mà muốn khỏi quýnh thì trước hết phải tự chuẩn bị công việc phải làm cho chu đáo và phải nhớ nằm lòng một chuyện đó là nếu lỡ quên hay nếu lỡ sai thì ….thôi. Chắng ai lên án hay cười vì mình quên hay „lỡ“ làm sai!

Nhớ ngày xưa lúc hai đứa con em còn nhỏ, cả hai đứa đều học đàn Piano. Cứ gần đến Noel là cô giáo dạy đàn thường tổ chức những buổi hòa nhạc cho học trò biểu dìễn. Cùng cha cùng mẹ nhưng mỗi đứa mỗi tính. Anh cu Khang nhà em thì kỹ thuật đàn không bằng con em nhưng anh chàng này ra biểu diễn thì „điệu bộ“ lắm, ai cũng thích cũng khen!!! Tập dợt cũng không siêng năng bằng cô em, nó bảo „có lỡ đàn sai một vài nốt thì chỉ có cô giáo và may ra là mẹ (nhờ nghe quen lúc con tập) nghe ra chứ khán giả (toàn lỗ tai cây như bố) thì ai biết đâu“, nên cứ thế mà chàng ta bình tĩnh….biểu diễn cho đến hết bài rồi mặt mày tươi rói cười cười đi xuống! Trong khi con em thì hết chảy máu cam (lúc ngồi chờ tới phiên mình), áo đầm màu trắng mà loang lỗ máu đào!!! Rồi nếu lỡ đàn sai thì lo….đàn lại nốt đó, khán giả là „lỗ tai cây“ cũng phải nhận ra. Bởi vậy ra đời chỉ „hơn nhau“ ở chỗ bình tĩnh!!! Trời cho em được cái máu bình tĩnh, cành gay cấn càng tỉnh táo. Cô con gái giống bố, thằng con trai giống mẹ!

Chuyện nấu phở: lúc đầu chị trưởng ban ẩm thực của tụi em dự định 9 giờ sáng sẽ đến hội trường hầm xương nấu phở cùng với một chị khác. Ban nấu phở theo chị chỉ cần 4-5 người!! Em nghe là thấy „risiko“ tràn ngập: chỉ cần đứt cầu chì hay chị TB bị chuyện gì trục trặc là gánh phở đi đong!!! Em đưa đề nghị là nên chia ra cho 5-6 nhà, mỗi nhà lo hầm xương trước ở nhà rồi đến ngày đem tới cho TB ẩm thực nêm nếm „final“. TB ẩm thực chỉ cần „ra lệnh“ mỗi người phải hầm mấy ký xương mấy con gà là xong ngay! May mà mọi người thấy đề nghị hợp lý nên ai cũng hỉ hả giúp một tay, chỉ có chị TB ẩm thực là lúc đầu còn chần chừ vì chị sợ …..đủ thứ: sợ bà con hầm xương mà không vớt bọt, nước không trong!!! Em không có phận sự vào bếp, chỉ lãnh phần cắt thịt 6-7 ký thịt tái, tới ngày đem tới giao cho ban ẩm thực rồi lo chuyện khác. Sau này nghe kể lại mới biết là hôm đó trong bếp „tình hình khá căng thẳng“ vì cách làm việc quá „kỹ lưỡng“ của chị TB ẩm thực. Nhưng phải công nhận là buổi phở rất thành công, nước dùng phở ngọt, thấm đậm hương vị phở, ai cũng khen nức nở.









Chỉ tội nghiệp anh Thìn, ông xã của chị TB ẩm thực, ngày hôm sau em mới biết là ổng phải chạy về nhà 2 bận, bận thứ nhất vì quên 120 cái vé vô cửa, bận thứ hai vì quên 70 cái tô ăn phở. May mà mọi người cản chứ không ảnh phải chạy bận thứ ba vì quên 30 trái chanh!!!!

Sân khấu của hội trường Klarenthal là sân khấu „dỏm“, chỉ có 1 cái bục duy nhất để lên xuống sân khấu. Cũng không có cánh gà bên hông để nghệ sỹ rút lui khỏi sân khấu. Tất cả phải lên xuống bằng cái bục duy nhất kê ở bên phải của sân khấu. Để đỡ mất thì giờ chờ nhau lên xuống giữa MC và ca sỹ nên hai MC tụi em quyết định đóng chốt ngồi bên cánh trái của sân khấu.

Tuy sân khấu không cao nhưng muốn bước xuống cũng phải có ít nhất 1 cái bục nho nhỏ. Phi Nga đem đến 2 hai „Hocker“ (loại ghế con con dành cho trẻ con 3-4 tuổi leo lên ngồi bàn cầu). Nhìn hai cái Hocker của PN để bên hông sân khấu em lắc đầu quầy quậy:

- giày thì giày cao gót, quần thì dài lếch thếch lại còn cái áo dài vướng víu, bước lên bước xuống thế nào cũng té dập mũi ăn trầu PN ơi.
- Chắc không sao đâu, mình lót thêm cái khăn bông bên dưới, Hocker sẽ không trợt đâu!

Cuối cùng thì khăn bông đâu không thấy chỉ còn thấy mấy tờ giấy Tempo lót ở 4 góc Hocker. Đã gần đến giờ nên tụi em đành tặt lưỡi đánh chữ ….liều cho xong!

Giải quyết được chuyện „Hocker“ lại lòi thêm chuyện „ngồi hay đứng suốt buổi văn nghệ“. May mà ngay giang sơn của hai MC có cái lò sưởi đời Hitler, có thể tạm ngồi khỏi cần kê ghế chật chỗ nên PN lại lót tót chạy về nhà lấy thêm 2 cái nệm con để lót ngồi cho êm.

Khổ nỗi! cái nệm con ngồi thì êm thiệt, nhưng khi MC đứng lên thì nệm lại rơi tọt xuống đất phía sau lò sưởi, mà đằng sau lò sưởi thì không ai quét dọn nên bụi bặm đóng đầy như mớ bông gòn. Lượm nệm lên mà hạ ngay cái bàn toạ ngồi xuống thì MC khi lên sân khấu sẽ có một đám bụi bông gòn quấn quýt bay vờn trong không khí theo sau….. Đèn màu mà chiếu vào bông gòn không chừng khán giả lại tưởng là ánh sáng „đặc biệt“ thì khốn, nên mỗi lần phải „solo“ lên sân khấu, MC này phải vỗ vào mông MC kia vài phát, không phải để giúp nhau lên tinh thần trước khi ra đấu trường mà là để ….phủi bụi cho nhau!!!





Chương trình nhạc từ 15:30 đến 19:00 giờ là chấm dứt, trừ 20 phút nghỉ giải lao. Như vậy là 2 MC đã ngồi trên cái lò sưỡi thời Hitler bên hông sân khấu 3 tiếng đồng hồ trừ đi thời gian đứng láp dáp giới thiệu chương trình.

Mỹ Nga sau đó còn làm MC cho gánh phở. Biết là bà con sẽ ào ào đến lấy phở, sẽ làm ban ẩm thực thêm quýnh quáng nên em bày ra trò „boarding chuyến Airbus A380“, có nghĩa là mỗi lần „boarding“ (service phở) chỉ 30 người thôi. Vé số từ 1 đến 30 có quyền đến lấy phở trước, các quý vị kia có quyền ngồi yên tại chỗ thưởng thức tiếp phần nhạc phụ diễn…. Không ngờ phần nhạc phụ diễn lại hấp dẫn khán giả quá cỡ nên ban ẩm thực cũng đỡ quýnh phần nào.






Cảm tưởng đầu tiên của em là buổi nhạc thính phòng đã gợi lại cho khá nhiều khán giả „lớn tuổi“ nhớ lại một thời đã qua, nhớ lại những kỷ niệm, những gì tốt đẹp của con người, như những chiếc lá mùa thu, lả tả rơi rụng rồi theo làn gió vô tình ….mất hút trong không gian, khiến mọi người luôn mang một cảm giác ngóng đợi, một cái gì không phải của tương lai mà là một sự trở lại của quá khứ, như một hoài niệm về tất cả những gì đã cũ, những gì còn sót lại…. Nhưng vì đã vuột mất nên đôi khi còn nồng nàn hơn, day dứt hơn…..

Viết lời giới thiệu cho các bản nhạc em chú trọng nhiều đến tác giả và tác phẩm, nhắc đến tác giả như một lời cám ơn và trân trọng. Em cũng đặc biệt giới thiệu các nhạc sĩ đệm đàn cho ca sĩ. Thường tình thì các ca sĩ vẫn nổi bật trong chương trình, nhạc sĩ đệm đàn ít ai để ý…..nên lần này, lời giới thiệu nào em cũng nhắc tên từng người, không „thiên vị“ ca sĩ mà bỏ quên nhạc sĩ. Cũng chính nhờ lời giới thiệu viết khá công phu nên các ca sĩ và nhạc sĩ có mặt ai cũng cảm thấy thích thú và có hứng trình diễn. Phải nói đây là điểm son của tụi em, em gửi mọi người xem Feedback của các ca sĩ đính kèm bên dưới bài viết của em.

Có một bài mà em rất thích, tiếc rằng bài hát này vì một hiểu lầm tai hại đã không được chọn vào chương trình. Trước hôm lên đường đi Jordan/Israel em đã có nhờ một ca sỹ hát bài „Gửi người em gái miền Nam“ của Đoàn Chuẩn. Cô ca sỹ nhận lời nên em cũng đã viết xong lời giới thiệu. Bài hát mang tâm sự (không biết có đúng không) của người thanh niên ở lại đất Bắc khi đất nước bị chia cắt, trông ngóng nhớ người trong mộng đã (theo chồng) vào Nam:

“Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng. Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng. Hà Nội mừng đón tết, hoa chen người đi, liễu rủ mà chi…. Đêm tân xuân Hồ Gươm như say mê. Ngàn phía đến lễ đền. Chạnh lòng tôi nhớ tới người em…

Trong bối cảnh chia cắt tức tưởi của đất nước, Đoàn Chuẩn đã viết lời của bài hát như tắt nghẹn tủi hờn cam chịu:

„ Rồi ngày thống nhất đến rất nhanh không ai ngờ - Cầu chia giới tuyến đến mai đây san đất bằng - Nụ cười trong gió sớm, anh đến chờ em giữa cầu Hiền Lương - Viết gửi về Nam…. một người trên đất Bắc chờ em”.

Melody của bài hát đó cứ nằm mãi trong đầu em….Làm cái gì cũng ư ử hát „Gửi người em gái miền Nam“. Thế rồi, lúc em còn đang ở Israel thì anh TB văn nghệ viết thư cho em bảo rằng „Bài này có lời viết trước và sau 75, sợ bị thiên hạ lên án này nọ“ nên phải bỏ bài này không đưa vào chương trình được. Phải nói thêm là bà con ở Đức của em khá „cực đoan“ trong vấn đề „Cộng“ hay „không Cộng“. Làm chút gì „ngoài lề thói“ (như từ trước ) là dễ bị lên án hay bị chỉ trích lôi thôi lắm. Em là đứa cứng đầu cứng cổ nhưng đôi khi cũng vì ngại tiếng chì tiếng bấc, nên „né“ cho xong, chẳng ăn cái giải gì mà đôi khi rước bực mình vào thân! Về lại Đức thì chỉ còn 10 ngày nữa là đến ngày trình diễn, ca sỹ và nhạc sỹ không còn đủ thì giờ để tập dợt nên em đành cho chìm xuồng luôn. Nguyên nhân là cô ca sỹ em nhờ hát lại vớ trúng ngay Version mà lời nguyên thủy đã bị sửa đổi nên cô mới la làng….

Hội Văn hóa phụ nữ ở Đức tổ chức lần đầu tiên chiều nhạc thính phòng, thành công hơn cả mơ ước. Ai cũng vui cũng mừng, từ khán giả cho đến ban tổ chức. Khán giả đã yêu cầu cho sang năm rồi đấy.

Đem lại thích thú cho mọi người ….mục đích đó có lẽ cũng đã quá đủ để tiếp tục công việc „văn hóa“ mà hội em đang theo đuổi, phải không các chị và các bạn?

Mỹ Nga
Mùa Vọng 2017


Phụ bản:

1) From: Tung Huynh
Date: 2017-11-06 13:44 GMT+01:00


Thanh Tùng với nhạc phẩm „gánh xiếc to trên quê hương nhỏ“ của Tuấn Khanh


Các chị và các anh thân thương,

Sáng nay mặt trời đứng kế bên tòa nhà Maintower rọi xuống sân của Goether Platz tại trung tâm Frankfurt đem cho mọi người chút hơi ấm trong không khí lạnh buổi sáng của mùa Thu. Trên đường đến Büro dưới ánh nắng sáng của mặt trời thì Tùng cảm thấy lòng mình thật phấn khởi - tuy hôm nay là ngày thứ hai còn phả làm 5 ngày nữa mới đến cuối tuần hihi - cảm nhận được hạnh phúc từ niềm vui mà các chị và anh đã đem đến cho Tùng trong ngày chủ nhật vừa qua. Các chị và anh đón tiếp mọi người rất niềm nở và thân mật, lo lắng ăn uống cho mọi người thật chu đáo. Các chị trong bếp, tuy làm việc cực, nhưng lúc nào cũng vui vẽ và cười đùa. Tùng gặp chị nào cũng hỏi "Tùng ăn chưa? có bánh mì, cháo gà nóng ăn cho ấm bụng".
Ngày hôm qua trong tất cả các món ăn Tùng cảm nhận được gia vị đặt biệt: gia vị tình thương yêu của các chị và anh dành cho mọi người

Em dừng chân lại trên Goethe Platz để hứng một chút hơi ấm của ánh sáng mặt trời, đôi mắt nhắm lại để tâm tư hình dung lại không khí ấm cúng của hội trường ngày hôm qua. Mọi người im lặng lắng nghe những dòng nhạc mùa Thu trữ tình lãng mạn qua những lời giới thiệu với văn chương rất hay của chị Phi Nga và chị Mỹ Nga. Tuy em chưa có may mắn trưởng thành trong thời gian thơ mộng trước 1975 tại quê hương , nhưng em cảm nhận được qua những lời văn của 2 chị miêu tả sắc đẹp của quê hương và sự lãng mạng của dòng nhạc Việt Nam và con người Việt Nam. Hình ảnh những người Việt tha hương ngồi chung trò chuyện thân mật, làm quen với nhau dưới một mái nhà như ước mơ của em mong muốn có một ngày như vậy cho tất cả người Việt Nam tha hương tại Đức.

Tiếng còi xe, tiếng ồn ào của giao thông ngay trung tâm phố Frankfurt đã ngắt đi khoảnh khắc hình dung lại không gian và thời gian của chương trình "Nhạc Thính Phòng" của Tùng. Tùng phải tranh thủ đi nhanh vô Büro để ghi lại những cảm nghỉ của buổi sáng hôm nay. Tùng cám ơn các chị và các anh đã cho Tùng có một mùa Thu đẹp kỷ niệm.

Ước gì thời gian dừng lại.

Món Phở ngon tuyệt vời. Cám ơn chị Sương, Tú, Thanh, Sương (trẻ) và tất cả mọi người trong bếp
Cám ơn các anh và Thiên Lý trong ban nhạc hòa âm rất hay. Ban nhạc rất sympathisch

Tùng chúc mừng các chị và các anh đã tổ chức thành công.

Chúc các chị và các anh nhiều sức khoẻ và hạnh phúc

Hẹn găp lại các chị và anh một ngày gần đây

Thanh Tùng


2) Von: Chau-Luong My Oanh
Gesendet: Montag, 6. November 2017 21:41

Hi hai chị,
Đêm rồi hai chị ngủ ngon không? Nếu có ngủ không yên giấc chắc củng sẽ không mệt vì dư âm của âm nhạc vẩn còn đâu đó , không khí thật vui và ấm cúng , có dịp gặp lại người quen và nhửng công lao bỏ ra rất được hoan nghênh. Lần này không nhửng nghe lại được nhửng bản nhạc xa xưa , mà độc đáo nhất là nghe các chị kể lại tiểu sử các nhạc sỉ , các chị đã điêu luyện diển tả nhửng tình cảm lãng mạng với nhửng lời lẻ thật tình tứ , làm người nghe thấy có chút gì để nhớ , chứ tưởng mình đã quên ....

Em cám ơn hai chị củng như các chị trong hội phụ nử đã bỏ công nhiều để tổ chức buổi nhạc thính phòng như vậy , một buổi nghe nhạc thật giá trị mà lại được ăn ấm lòng trước khi ra về nữa....
Mỹ Oanh

Von: My Nga Nguyen Huu
Gesendet: Montag, 6. November 2017 22:52
An: 'Chau-Luong My Oanh'
Cc: Phi Nga

Cám ơn Oanh thật nhiều với những lời khen tặng ….. Quả thực là cả 2 đứa tụi này đều "unter Strom", riêng MN thì tối hôm qua tuy đã về đến nhà nhưng cứ đi lòng vòng không làm sao ngủ được….Nhớ ơi là nhớ cái không khí ấm cúng, nhớ dòng nhạc cuốn hút bay bổng, bài nào cũng nghĩ đây phải là bài hay nhất, tưởng khó có bài nào sánh bằng, nhưng rồi bài nào cũng có một đặc điểm riêng của nó, có lẽ nhờ ánh đèn màu sân khấu, nhờ tiếng đàn tiếng trống bập bùng tài tử lả lơi, hay có lẽ nhờ không khí yên tĩnh lắng đọng thưởng thức…. âm thanh của tiếng đàn tiếng nhạc không quá to khiến người nghe thả hồn rơi nhẹ vào dòng kỷ niệm, đủ để thấy là dòng nhạc mùa thu trữ tình đã đưa tất cả về lại một quá khứ êm đềm …… Hai đứa tụi này ngồi "học bài" sau cánh màn che, tuy ráng tập trung để đọc lại bài giới thiệu nhưng mắt và tai vẫn lắng nghe những bài hát thật hay !!!

Tụi này rất mừng khi thấy cả một chương trình nhạc đạt được kết quả hằng mong đợi. Có được kết quả đó phải nói là nhờ có khán giả đồng điệu. Lời dẫn giải dù có soạn công phu cách mấy mà không có khán giả đồng điệu thì cũng chỉ công cốc mà thôi, phải không Oanh? Mình vui là vì như vậy thôi nên có hẹn với nhau là sẽ cố gắng tổ chức mỗi năm để bà con trong vùng có được một món ăn tinh thần, một hình thức bảo tồn dòng nhạc quê hương và nuôi dưỡng tâm hồn nhân bản của người Việt chúng mình. Chứ cứ "sắt đá tranh đấu" thì chưa biết tới đâu nhưng chỉ thấy tâm hồn ngày càng khô cằn mà thôi.

Thôi nhé. Ngày mai tụi này đi Urlaub chung với nhau. Làm việc mấy tháng trời nên tự thưởng cho mình vài ngày thoải mái relax…..
Có dịp tụi mình gặp lại nhau nhé. Lâu rồi tụi mình không đến nhà nhau ăn nhậu như ngày xưa Oanh nhỉ…
Trong tình thân
MN

Von: Nga Nguyen
Gesendet: Montag, 6. November 2017 23:22
An: My Nga Nguyen Huu
Cc: Chau-Luong My Oanh

Oanh ơi,

chị Mỹ Nga đã nói đủ những cảm xúc của tụi mình rồi, PN rất cảm động khi gặp được Mỹ Oanh và anh Hiền đội mưa gió đến tham dự.
Sáng sớm nhìn mưa, mưa cứ rơi và thêm nặng hột làm vất vã cho ACE khuân bê đủ thứ lĩnh kỉnh nhưng cần thiết cho HT vào chiều âm nhạc nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ! chuyện lớn là không biết bạn bè bằng hữu của mình có đến không?
Khi thấy gân giờ khai mạc mọi người cùng đến đông đủ , mình muốn rơi nước mắt vì mừng, chiều nhạc lại được mọi người yên lặng thưởng thức làm PN và tất cả các ACE trong BTC đều cảm động và hứng khởi thêm.
Rất mong gặp lại Oanh và anh Hiền, chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn nhé.
PN
@ Oanh xem lại địa chỉ e mail của PN nhe, nếu chị Mỹ Nga không chuyển thi PN không nhận được thư này của Oanh đâu.

3) Von: bichngoc
Gesendet: Montag, 6. November 2017 22:39


Bích Ngọc, một cựu nữ sinh TV, trong nhạc phẩm „Autumm Leaves“, lời Việt do chính Bích Ngọc sáng tác


Chào chị Mỹ Nga

Sẽ là khiếm nhã nếu em đem việc riêng của mình kể lể nhưng thật lòng hơn 25 năm ở Đức em chỉ có niềm vui duy nhất vỗ về tâm hồn bị thương tổn trút nỗi niềm vào cây đàn và hát cho mình nghe. Em đã sinh hoạt với vài hội người vIệt hát hò giùm cứ tưởng sẽ giúp mình vực tinh thần nhưng hình như em chưa bao giờ thấy an bình với ho ....
Nên nhũng nghi ngại, ngờ vực đó làm em cũng hơi phân vân có nên đi đến Wiesbaden?
Nghĩ đến chi, đến anh chị Thu Quỳnh, sáng chủ nhật hỏi hai cô con gái theo mẹ nhé, thế la ba mẹ con dắt díu nhau đi.

Thật ngạc nhiên khi bước vào khán phòng, bàn ghế bày biện tươm tất trang nhã, bông hoa tô điểm vai chiếc lá thu và càng thán phục được biết do chị Mỹ Nga tự tay chăm chút làm Ấm cúng quá, khách đi đường xa đến thấy lòng nhẹ nhàng, yên bình ngay từ phút đầu ngồi vào bàn cạnh tách trà Trong khung cảnh như vậy dễ làm người ta quên ngay cái vướng bận, đau khổ mà mình trót mang để chỉ biết thưởng thức hết mình vào không khí Thu lãng đãng tình người, đong đầy trong ánh mắt, nụ cười và sự chào đón hiếu khách, không màu mè, không phô trương, rất thật rất riêng chạm vào tim Không nói nhiều nhưng em cảm nhận hai con gái của em vui vì chắc là tụi nhỏ chẳng hiểu hết hai cô MC hay lời của từng bài nhạc nhưng như đã nói ở trên, từ lúc ngồi vào thấy hai con hoa mình vào không hỏi hay nhắc chừng " Mẹ oi khi nào về ?"
Hai chị MC làm em ngạc nhiên và thán phục vì soạn lời giới thiệu từng bài hát thật chu đáo, am tường kiến thức và trân trọng, giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm của hai chi Phi Nga , Mỹ Nga như chăp cánh thêm cho từng bài hát bay bổng hơn!
Chính vì vậy mà em yêu thích quá, nể phục nên cảm hứng dạt dào để hết hồn vào từng lời ca, tiếng đàn và nhất là hình ảnh chi Mỹ Nga trang nhã trong chiếc áo dài, chi Phi Nga và từng ca sĩ mỗi người một vẻ đẹp quá áo dài, mỗi ca sĩ đều hát rất hay, cháy hết mình....mà được như vậy tất cả là do ban tổ chức biết cách sẵn xếp chu đáo, cẩn thận và tình cảm đong đầy cho từng quan khách Em vui lắm thấy mình trẻ lại, như mình được về gia đình của mình, giờ chót ôm eo chi hát vơi anh Hợp, anh MTV rất có duyên như chị bảo và đàn hay, ôi vui ghê khi hai chị em gào " falling in Love with you"
Que sera sera....
Vâng, chị ạ nhất định em sẽ tham gia hát bất cứ lúc nào chi Mỹ Nga, Phi Nga và hội cần.
Tình cảm đong đầy trong khán phòng ấm cúng, trang nhã giữ chân khách đường xa như em và em dặn với lòng sẽ quay lại sinh hoạt với các anh, chi ở Wiesbaden.

Em cảm ơn nhiều lắm mọi người cho em và hai con những giây phút êm đềm, vui vẻ, thoải mái nhé 💕
Chúc chị đi Urlaub thật vui với nhiều dư âm đẹp của đêm Văn nghệ Thu

Cho em gởi lời cảm ơn đến mọi người trong hội đặc biệt là chi Mỹ Nga đã cất công " khám phá" tài lẻ đàn hát của em nhe😉

Quý mến
Em Ngọc

Von: My Nga Nguyen Huu
Gesendet: Montag, 6. November 2017 21:35
An: ngocb

Ngọc quý mến,
Chiều nhạc thính phòng đã qua mà chị vẫn còn lãng đãng nhớ không khí ấm cúng của ngày hôm qua, may mà ngày mai đi Urlaub phải lo xếp quần áo valise nên cũng bớt …nhớ nhung hoài tưởng!
Ngày hôm qua phải nói là buổi nhạc của chúng mình rất thành công, phải không Ngọc? Chị thấy khán giả ngồi yên thưởng thức giọng ca tiếng đàn, cái không khí ấy sao mà đáng yêu quá! Nhiều người khen lắm….Nhưng phải nói ca sĩ kiểm nhạc sĩ Bích Ngọc ngày hôm qua đã làm bao nhiêu người thả hồn về với dĩ vãng đó…. Đúng như MC Mỹ Nga giới thiệu: một "khám phá" mới của chúng tôi, một cựu nữ sinh Trưng Vương….Chị rất hãnh diện có một người em TV tài năng như thế này.
Ngồi ở cánh phải của sân khấu (tuy phải cố tập trung để học bài giới thiệu) nhưng chị cũng theo dõi từng cử chỉ, từng giọng hát, từng tiếng đàn của mỗi ca sĩ nhạc sĩ. Mai thế Vinh với nụ cười luôn nở trên môi, anh ta đánh trống mà cứ nhìn về phía chị, chị chỉ còn biết "lắc lư" cả thân hình theo tiếng trống tiếng đàn tiếng hát để phụ hoạ hay hoà nhập vào không khí đang đượm nồng của dòng nhạc. Rồi một Bích Ngọc điềm đạm cuốn hút với từng câu từng đoạn của "autumm Leaves", của "những chiếc lá thu"….. hay bài "Lá đổ muôn chiều"….Bích Ngọc chiếm được rất nhiều cảm tình của khán giả và của bọn chị đó. Không xạo đâu!!!
Một lần nữa, thay mặt BTC, chị cám ơn Ngọc đã dành thì giờ cho bọn chị. Mong rằng trong tương lai chị em mình sẽ còn nhiều dịp để hoạt động văn nghệ văn gừng với nhau Ngọc nhé.
Nhân đây chị cũng chuyển đến Ngọc một cảm nghĩ về chiều nhạc thính phòng do anh Thanh Tùng ở Odenwald gửi đến. Đọc để vui chung nhé.

Thân chúc Ngọc và các cháu (các cháu gái của Ngọc xinh lắm) thật nhiều may mắn và vui mãi nhé.

Chị Mỹ Nga

4) Von: phinga
Gesendet: Dienstag, 7. November 2017 20:36
Betreff: thư của Kiều Thu và Ngọc Thanh ( Dortmund) về chiều nhạc thính phòng

Phi Nga thân
Nhu~ng loi khen cua cac ban rât dúng. Ban tô chuc rât chân tình, lo lang cho khách dê´n tham du rât chu dáo, lúc nào cu~ng có nguoi châm thêm nuoc sôi dê uông trà và cafe. Nhât là mói toí noi da~ duoc mòi an cháo, an bánh mì vì lo tui này di duong xa dói. Còn 2 chi MC thi`khoi khen thêm nha, quá hay.
Môt buôi chiêù duoc ngôì canh gia dinh, ban bè , nghe nhung giong hát truyê`n cam, nhu~ng bài hát mùa Thu và quê huong bât hu, tuy di xa nhung "dáng dông tiê`n bát gao".
Không phai nhac thính phòng nào cu~ ng âm cúng duoc nhu vây dâu nha. Dó là nho`su chân tình và công lao cua tât ca các anh chi trong ban tô chu´c.
Cám on Phi Nga và cac ban.
Nthanh

Von: KT Ng
Datum: 7. November 2017 um 19:31:21 MEZ


Kiều Thu trong nhạc phẩm „Nhớ mùa thu Hà Nội“


Hai chị Nga thân mến,
Em cũng muốn cám ơn các Chị và các Anh đã lo cho tụi em thật chu đáo trong đêm văn nghệ “Mùa Thu và Quê Hương” vừa qua. Tùng cũng đã nói qua là Chị Sương, Chị Quỳnh, Tú, Thanh ai cũng hỏi hang lo lắng cho tụi em từ đầu tới cuối. Em thấy mọi người làm với đầy tình thương. Cám ơn!😘😘😘
Một phần em thấy rất quan trọng là các Chị đã chia công việc cho mỗi người mà ai cũng vui vẻ và sốt sắng làm. Cho em thấy được là các Chị rất đoàn kết với nhau. Rất đáng qúy.
Về phần văn nghệ thì phải khen 2 Chi Phi Nga va Mỹ Nga. Em đi hát cũng mấy năm rồi, nhưng chưa thấy chổ nào giới thiệu 1 bài hát mà lôi cuốn khán giả như 2 Chị. Chính em cũng rất thấy thú vị khi nghe 2 Chị đứng trên sân khấu nói chuyện. 2 giọng nói thật ấm và quyến rủ không khác gì 1 ca sĩ. 👍😊
Âm thanh thi rất hay và rõ ràng làm cho tui em hát rất thoải mái.
Khán thính giã rất lịch sự và biết thưởng thức.
Nói chung các Chị đã tặng cho tụi em một món quà rất có ý nghĩa. Cám ơn các Chị rất nhiều.
Mến chúc các Chị sẽ có nhiều đêm như vậy nữa trong tương lai.
Thân mến
Em Kiều Thu

Betreff: Chuyển thư của Thuỵ Uyển

Chị Phi Nga thân mến,
Chiều hôm qua ngoi tren xe lua ve nha trong long TU cam thay han hoan va vui lam chi a . TU chan thanh cam on vợ chồng anh chị Thu Quỳnh , anh chi Dân Lan , chị cũng như chị Mỹ Nga , chị Sương , cac anh chị trong BTC da tiếp đón TU cũng như các anh chị em ca nhạc sĩ rất ân cần và thân thiện làm mình cảm thấy rất vui và gần gũi với nhau hơn chị nhỉ. Hai chị MC dieu khiển chương trình thật hay va rất lôi cuốn người nghe qua tiểu sử cũng như bài hát của Tác giả, các anh trong ban nhạc chơi hết mình, cả cháu Thiên Lý đàn thật tuyệt cho nên mấy cô ca sĩ amateur cũng theo đó mà cất cao giọng hát thật ngọt ngào đầy tình tự quê hương làm cho khg khí buổi chiều nhạc thật lắng đọng và mọi người sau đó đều rất hài lòng, cuối cùng còn được BTC đãi một chầu phở thật tuyệt vời , TU cam on tat ca cac anh chị trong ban ẩm thực thật là nhiều .
Nhân đây TU gởi chị 3 tấm ảnh chup chị hôm đó, với lại chị có email của chị Oanh anh Hiền , chị cho TU xin nhe , Uyển cảm ơn chị. Hy vọng chị em mình sẽ có nhiều dịp sinh hoạt chung voi nhau hơn chị nhé.
TU than chúc chị và gia đình luôn vui khỏe, va chị cho TU gởi lời thăm hỏi đến các anh chị trong Hội và những anh chị TU quen biết nhé.

Tình thân ,
Thụy Uyển

5) Von: Thanh Thuy
Datum: 8. November 2017 um 15:54:25 MEZ


Cháu Thiên Lý (Organ) đang đệm cho Ngọc Yến trong nhạc phẩm „Compagnon disparu“ của Enrico Macias, lời Việt do Cung Tiến soạn „Áo em Thu vàng“



Thân gửi Anh Chị Nghĩa

Chủ nhật vừa rồi , Hương và cháu Lý nói là chắc nhà Anh Chị có trồng Tre-Trúc chăng ? Nên đã đem một ít cây TRE để trưng bày sân khấu .....Trông rất là Việt Nam! Tôi nghĩ ngay tới E-Mail vừa rồi gửi đi còn thiếu một CÔNG DỤNG rất quan trọng của cây Tre, đó là: việc trồng TRE-TRÚC chung quanh làng xóm cũng có mục đích để giữ cho đất khỏi sụp lỡ vì vùng đồng bằng đất thấp ưa bị lụt lội, mà chỗ nào trồng TRE thì đất rất chắc.

Hai má con dự Đêm nhạc thính phòng của Hội Phụ Nữ về nhà rất khâm phục việc tổ chức chu đáo. Lúc đầu tôi đoán khó mà có thể thành công được vì người Việt mình ưa vui hộn. Các buổi văn nghệ là dịp để người lớn thăm hỏi nhau, các cháu bé thì chạy chơi ồn ào, ăn uống thì không có giờ giấc… Thế mà không khí buổi ca nhạc đêm chủ nhật vừa qua lại giữ được không khí …..vô cùng thinh lặng!!!
Chị Hội trưởng và chị Phó ngoại vụ làm MC, dẫn chương trình và giới thiệu trước mỗi bài hát….cũng rất chuyên nghiệp. Thính giả thì thấy đơn giản như thế đó. Nhưng những người gánh vác việc tổ chức….thì thật không đơn giản chút nào. Có phải không Anh Chị Nghĩa ?

ThanhThủy


Back to top
View user's profile Send private message
MPhuong



Joined: 31 Aug 2007
Posts: 3878
Location: Orange county

PostPosted: Sun Dec 03, 2017 6:15 pm    Post subject: Reply with quote



Dư âm của môt buổi nhạc thính phòng có chủ đề ........thật dễ thương qua ngòi bút của Mỹ Nga , người đọc cảm nhận được đầy đủ những lo lắng , căng thẳng và vất vả của ban tổ chức , nhưng cuối cùng cũng đã thành công mỹ mãn, những bình hoa lá mùa thu trang trí trên bàn đẹp quá ,P chôm cất vào file nhé My Nga , nếu có dịp được xem lại video chắc hẳn còn thích thú hơn nhiều Nga ạ ,phần giới thiệu của hai MC đã được ca sĩ và khán giả khen ngợi rất nhiều chắc hẳn là phải có giá trị , MN nhớ cho mọi người coi video nhé , rất tiếc vì bài Nhớ người em gái Miền Nam không có trong chương trình hé , cám ơn ban tổ chức cũng cho bài Nhớ mùa thu Hà Nội vào chương trình , hai mầu áo dài của MC Mỹ Nga cũng rất thích hợp với không gian của mùa thu . đọc xong bài tường trình, hãy còn thấy mùi hồi , quế của nồi phở thơm lừng chung quanh , cắt 7 ký lô bò tái để ăn phở đúng là một kỳ công , thế mới biết người dân ỡ Bolsa được ưu đãi nhiều quá
Back to top
View user's profile Send private message
HSV



Joined: 10 Mar 2009
Posts: 2889

PostPosted: Mon Dec 04, 2017 6:02 am    Post subject: Reply with quote

MN có lối kể chuyện thật vui, lôi cuốn người đọc với những người thật, việc thật..., viết rất tự nhiên sôi động, từ ngữ dùng rất linh động và tiếu lâm khiến nhiều khi độc giả phải phì cười ! Chị thích chuyện kể sau hậu trường, rất thú vị với những màn tham lam lượm hoa lá rụng, um xùm đồ đạc ra đi mà nhiều người vẫn quên, quên đến cả bát ăn phở !
Chị cũng giống em, luôn phải có list, nhất là trí nhớ của chị quá dở !
Phải khen em cắm hoa rất sáng tạo và đẹp, hợp với mùa Thu, không gì bằng lấy cây lá rừng Thu cắm cho mùa Thu ca nhạc, thật tuyệt ! chị cũng mê cắm hoa và luôn xài tối đa cây lá vườn nhà...
Vài người tổ chức tháo vát, đảm đang mọi chuyện và có suy tính lớp lang, đầy nhiệt tình như nhóm của em thì sự thành công đáng khen là phải rồi, chỉ tiếc mỗi năm có một lần thì hơi ít nhỉ, nhưng ai cũng bận quá đâu làm hoài được, nhất là làm rất kỹ từ cách trình bày bàn, bát đĩa, hoa lá, sân khấu tới nội dung chương trình....thật bao công sức, đáng khen lắm ! Chị rất thích khóm tre thật ý nghĩa.
Khu Bolsa của chị thì luôn như hội chợ quanh năm, chị lại lấy chồng ca sĩ nữa ! nên nghe ca hát văn nghệ đủ nhóm, đủ hội đoàn hầu như hàng tháng, hàng tuần, lại còn õng ẹo chọn lựa, xuất sắc mới chịu đi !Bolsa có nhiều buổi làm free mà ban tổ chức bỏ biết bao công sức...( thành phần về hưu đã rất đông nên thích hăng say làm việc chùa !). Bolsa có thêm cái hay là được nghe các ca sĩ nổi tiếng từ thủa nằm nôi, mới bỡ ngỡ ra lò như ca sĩ Bích Vân chị đã thấy xuất sắc từ thủa cô ta hát um xùm lúc mới tốt nghiệp lớp Thanh nhạc của Mỹ, hát nhạc VN với giong Soprano cao vút mà rất tình cảm...
Chị đang đợi nghe băng thâu DVD của em để được nghe lời giới thiệu nhạc có vẻ chất lượng của hai cô MC và các ca sĩ tài tử trình diễn....
Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> TV 63-70 QUÁN BÊN ĐƯỜNG All times are GMT - 7 Hours
Goto page Previous  1, 2, 3, 4, 5
Page 5 of 5

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group