Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn

 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

Bài tự thuật của mẹ tôi
Goto page Previous  1, 2
 
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết
View previous topic :: View next topic  
Author Message
phuongkhanh



Joined: 12 Sep 2006
Posts: 2314

PostPosted: Mon Jun 25, 2007 10:25 am    Post subject: Cám ơn! Reply with quote

Cám ơn bác ĐG đã dich lại bài tự thuật của Mẹ để mọi người ít chữ nghĩa như PK tôi được hiểu rõ hơn.Thôi bác cứ thư thả đi chơi với các bạn cho thư giãn tinh thần,khi nào có thì giờ hãy dịch tiếp bác nhé.
Gia đình mình hồi trước không thuộc diện tư sản,nhưng cũng nghe mẹ kể chuyện tản cư về hậu phương,rồi đi ra thành....phải bế mình,vì mình oái oăm không chịu ai bế cả,cô út nhõng nhẽo mà,thật là "hành tội "mẹ.Sau 30 tháng 4/75 thì vẫn phải làm việc cho ngân hàng,nên mình hiểu thế nào là "đánh tư sản "!ĐG ạ. Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad
Back to top
View user's profile Send private message
bichhato47



Joined: 06 Aug 2005
Posts: 1178
Location: Stockton

PostPosted: Mon Jun 25, 2007 7:17 pm    Post subject: Cám ơn bồ tèo Reply with quote

Cám ơn bồ tèo nhé . Hẹn tiếp tục vào trung tuần tháng 7 .
Thương nắm nắm
Back to top
View user's profile Send private message
bichhato47



Joined: 06 Aug 2005
Posts: 1178
Location: Stockton

PostPosted: Tue Jan 24, 2012 11:16 pm    Post subject: HỘI NHẬP VỚI CUỘC SỐNG MỚI Reply with quote

HÒA NHẬP VỚI CUỘC SỐNG MỚI

TÁC GIẢ: MẸ TÔI
Lược dịch

Xuất thân từ một gia đình giáo học thanh bạch, mẹ tôi đã được theo học trung học Đồng Khánh Hà Nội rồi Trung Cấp Sư Phạm Hà Nội. Tại đây, ba mẹ tôi gặp nhau rồi kết hôn sau khi mẹ tôi ra trường. Ba mẹ tôi đã trải qua mọi giai đoạn thăng trầm của đất nước, cùng với biết bao người dân Việt cùng thời đại. Bị quy tội là địa chủ ở quê nội, hai người dắt hai chị em tôi trốn về Hà Nội, rồi 6 năm sau, lại theo làn sóng di cư để vào Saigon định cư năm 1954. Cây muốn lặng nhưng gió chẳng đừng, miền Nam lại lọt vào tay Cộng Sản. Kinh hoàng với viễn ảnh sống chung với Cộng Sản, hàng chục ngàn ngườì Việt miền Nam đã rờì bỏ quê hương và tị nạn ở Mỹ hoặc các quốc gia khác. Riêng gia đình tôi, mặc dù đã trải qua những kinh nghiệm đau thương dưới thời Cộng Sản, nhưng sợ rằng không thể sống còn ở một xứ sở xa lạ, ba mẹ tôi vẫn đành quyết định ở lại VN với đầy lo âu. Hơn nữa thật rất khó khăn và đau sót khi nghĩ đến phải rờì bỏ đất mẹ, nơi chúng tôi đã sinh ra và lớn lên trong bao năm trường. Cũng thật đau lòng khi phải rờì bỏ mồ mả tổ tiên, anh em họ hàng, và gia sản, kết qủa của bao năm ba mẹ đã cần cù xây dựng. Sau này, ba mẹ mới biết là đã có một quyết định thật sai lầm, mà hậu qủa thê thảm nhất là cái chết của ba tôi trong trại tù cải tạo. Cuối cùng, sau hơn 16 năm sống dưới chế độ Cộng Sản, chúng tôi đã đặt chân tới miền đất hứa. Với ước mong con cái sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn, bà đã phải rời bỏ quê hương yêu dấu và quyến thuộc, và đã phải đương đầu với những thay đổi qúa lớn trong nếp sinh hoạt. Nhận thực rằng việc trở lại Việt Nam là một chuyện không thể chấp nhận được, bà đã cố gắng để tự hòa nhập tối đa với hoàn cảnh và nếp sống mới. Hiện nay, bà thật sự lạc quan với cuộc sống ở nước Mỹ, sau bao năm vật lộn với sự khác biệt văn hóa và ngôn ngữ. Dưới đây là bản tự thuật của mẹ tôi viết trong lớp Anh ngữ năm 1997.

Bài này tôi đã bỏ dở trong trang tvus từ hơn 4 năm nay, hôm nay lần dở trang web cũ tìm được nó, nên post lại để bạn nào chưa đọc bản dịch ở một tạp chí nào đó (hình như đặc san Thái Bình) thưởng lãm trong lúc xuân về.


Sự khốn khó đã đẩy những làn sóng người Việt khổng lồ tìm đường ra đi, lìa bỏ đất mẹ để tìm tự do và một cuộc sống khá hơn. Đa số vượt biển bằng thuyền, số ít hơn vượt biên giới Cam-Bốt để sang Thái Lan. Những cách vượt biên này thật là bấp bênh và nguy hiểm. Hàng ngàn người đã bỏ mình trong biển rộng, rừng sâu. Nhiều người bị cướp biển cướp bóc, hãm hiếp, và giết hại.

Sau này, các chương trình ODP và HO đã giúp đỡ một số người Việt di dân sang Mỹ. Gia đình tôi gồm 7 mẹ con được nhận vào Mỹ với diện ODP, để đoàn tụ với ba đứa con đã sang từ trước 30 tháng Tư. Ra đi theo diện ODP không phải đơn giản; vô số những thủ tục phải làm trước khi được chấp thuận. Sau 13 năm trường đằng đẵng chờ đợi thủ tục xuất cảnh, chúng tôi rời VN vào ngày 29 tháng Tư năm 1991, và hạ cánh ở phi trường quốc tế San Francisco ngày 7 tháng Năm với hai bàn tay trắng.

Ngay sau khi đặt chân lên đất Mỹ, chúng tôi phải đương đầu với rất nhiều vấn đề phức tạp. Trước hết và quan trọng hơn hết là vấn đề Anh Ngữ. Giọng nói lai Pháp, vốn ngữ vựng ít ỏi, đã giới hạn khả năng diễn đạt tư tưởng của chúng tôi. Đa số mọi người không hiểu chúng tôi nói gì. Nhiều lần, chúng tôi rất ngượng ngùng trước công chúng khi người khác giương mắt nhìn chúng tôi, nửa thương hại, nửa tò mò hay khó chịu. Chúng tôi cảm thấy lạc lõng, như đang sống trên một hoang đảo giữa xã hội này. Cảm thấy bị lãnh đạm hay khinh thường, chúng tôi rất mặc cảm.
Hàng rào ngôn ngữ cũng là một trở ngại to lớn trong mọi cố gắng của các con tôi trong cuộc sống mới. Khi các cháu đi tìm việc làm tạm với vốn tiếng Anh ngập ngọng, không ai muốn mướn chúng. Trở ngại này đeo đuổi chúng cả khi theo đuổi mục đích chính là học hỏi một nghề nghiệp mới, đạt một nền học vấn cao hơn, hay dành lại mảnh bằng tương đương với bằng tốt nghiệp của chúng ở Việt Nam. Lúc đó, con gái thứ sáu của tôi đang theo học một lớp kế toán ở một trung tâm huấn nghệ. Một hôm, cháu trở về nhà khóc nức nở và rất hoang mang. Hôm ấy, cháu hỏi huấn luyện viên một vài câu hỏi chi tiết về bài học, thì bị mắng; “Cô không biết tiếng Anh thì không nên theo học lớp này!” Riêng tôi, thích đi đây đó, nhưng vì vốn Anh ngữ ít ỏi, tôi rất hồi hộp khi phải bay một mình đi thăm các con ở các tiểu bang khác.

Những căn bản sinh hoạt ở Hoa Kỳ cũng rất phức tạp với chúng tôi. Điền mẫu đơn là một ác mộng; vài luật lệ căn bản như luật lệ thuế xá, giấy phép hành nghề, bảo hiểm xe cộ rất xa lạ với chúng tôi. Chúng tôi thường bối rối khi phải xử dụng các tiện nghi tân tiến và nhất là trong lúc học hỏi cách xử thế theo nền văn hóa mới. Một thí dụ là chúng ta phải gọi điện thoại báo trước khi muốn thăm viếng bạn bè, bà con. Với chúng tôi, sử sự như vậy có vẻ qúa khô khan; “ngày xưa” chúng tôi luôn luôn tiếp đón bạn bè, họ hàng bất kể giờ nào, dù không hề được thông báo trước. Một thí dụ nữa là ở đây, sự riêng tư được tôn trọng tuyệt đối, nhưng ở Việt Nam, đó là biểu hiệu của lòng ích kỷ. Chia sẻ những điều thầm kín, khuyên bảo bạn bè, đôi khi hơi đường đột, là biểu hiệu của sự quan tâm, chăm sóc, và thương mến. Không biết bao nhiêu lần tôi đã buồn tủi vì các mâu thuẫn với ba người con đã sang đây trước, do quan điểm khác biệt về văn hóa. Trong thời gian đầu, chúng tôi cảm thấy như qúa sức chịu đựng khi phải hội nhập với cách suy nghĩ và sinh hoạt mới. Đây thật là một qúa trình thật dài với nhiều đau khổ. Qúa nhiều cách biệt giữa hai nền văn hóa làm chúng tôi cảm thấy đang mất phương hướng. Con gái thứ năm của tôi, một thiếu nữ rất thông minh nhưng nhút nhát và nhậy cảm đã trải qua một thời kỳ khủng hoảng văn hóa trầm trọng. Cô đã phải nhập viện, rồi phải nghỉ học và nghỉ làm việc một thời gian. Sau đó, cô đã bình phục, học hành thành đạt và có một công việc khá tốt nhưng đôi khi cô vẫn cảm thấy sợ hãi vu vơ và bất an khi phải đối phó với một tình huống gay go.

Riêng phần tôi, tôi nhớ quê nhà se sắt. Tôi nhớ anh chị em, cháu chắt, họ hàng, những người mà tôi đã phải rời bỏ. Ở Việt Nam, tôi có thể đi bất cứ đâu một mình để mua sắm, thăm viếng bạn bè, họ hàng. Ở đây, không biết lái xe, tôi phải nhờ vả các con hay dùng xe buýt, rất tốn thời giờ. Tôi hiếm khi được hưởng cái thú bầu bạn với bạn bè, họ hàng. Tôi nhớ những ngày cũ ở Việt Nam, tôi thường dùng thời giờ rảnh rỗi để hàn huyên với bạn bè lối xóm, đi chùa với bạn đồng đạo. Vốn là một Phật Tử rất sùng tín, tôi thường đi chùa hàng tuần để lễ Phật và nghe pháp đàm hoặc thiền tọa. Ở đây chỉ có một ngôi chùa rất xa nhà tôi. Tôi không thể đến đó mà không nhờ vả các con. Chúng thì qúa bận rộn nên cũng ít khi chở tôi đi chùa được. Một người bạn tôi đã nói; “Ở đây người già tuy có tai mà như điếc, có miệng như câm, và có chân mà như què.” Tôi thấy họ nói rất đúng. Bản chất là một người hoạt động và tự lập, ở Việt Nam, tôi thường cặm cụi trồng trọt hoa và rau trái, nào chuối, nào dừa, nào đu đủ, nào xoài, … trong mảnh vườn nhỏ sau nhà. Các hoạt động kể trên giúp tôi mạnh khỏe, góp thêm một ít thực phẩm trên bàn ăn tối đạm bạc của mấy mẹ con. Tôi cảm thấy hữu dụng và thấy sự hiện diện của tôi thật sự có ý nghĩa. Hồi đó, mỗi tối, cả nhà quây quần quanh bàn ăn trong căn bếp ám khói, vui vẻ thưởng thức những bữa cơm thanh đạm nhưng ấm cúng. Chúng tôi chia sẻ với nhau đủ thứ chuyện vui buồn, từ chuyện học hành đến làm việc, khuyên bảo, an ủi lẫn nhau. Những ngày quan trọng nhất trong năm như Mồng Một Tết, những ngày giổ chạp, nhất là giỗ nhà tôi, chúng tôi luôn luôn tụ họp với nhau để làm lễ kỷ niệm, không một ai vắng mặt. Tôi nhớ những ngày ấy thật nhiều.

Ở đây, con cái tôi rất bận rộn với cuộc sống vừa học vừa làm. Sáng sớm, chúng rời nhà từ 7 giờ rưỡi, và chỉ về tới nhà sau 10 giờ đêm. Sau bữa cơm tối vội vã, chúng phải làm bài tập đến nửa đêm hay khuya hơn. Chúng tôi không còn những giây phút hàn huyên, tâm sự như xưa nữa. Mối giây tình cảm gia đình dường như đã lỏng dần. Hàng ngày, ra vào căn nhà thuê một mình, tôi cảm thấy thật cô đơn, đôi khi hoang mang, như bị quên lãng. Tôi không biết phải làm gì cho qua những ngày tháng trống trải ngoài việc nấu nướng. Tôi cảm thấy có qúa nhiều thì giờ rảnh rỗi, buồn chán, và qúa trầm lặng. Đôi khi, tôi cảm thấy vô dụng và có mặc cảm tội lỗi khi chứng kiến các con tôi vật lộn với cuộc sống. Ngày mồng Một Tết đầu tiên trên đất Mỹ, tôi ngậm ngùi khóc một mình trong căn nhà trống vắng. Hôm ấy là ngày trong tuần, các con tôi đều đã đi học, đi làm. Sau khi nấu nướng, dâng lên ban thờ cúng tổ tiên và người chồng qúa cố, tôi đành ăn cơm một mình. Nhưng tôi không thể nào nuốt nổi miếng cơm. Sự cô đơn làm tôi ăn mất ngon và làm tâm hồn tôi rối loạn. Ngoài việc chịu đựng nỗi cô đơn, tôi còn phải đối diện với một vài vấn đề trong liên hệ giữa những người thân, như nhiều gia đình di dân khác. Luôn luôn cô quạnh trong căn chung cư bí rì rị, lúc nào cũng đóng cửa vì đang mở máy lạnh; nấu nướng, ăn uống, lúc nào cũng vò võ một mình, không người giao thiệp, tôi trở thành một người đàn bà khác, buồn rầu, chán nản, và thấy cuộc sống dài lê thê. Nhiều lúc tôi trách móc các con là chúng đã lãnh đạm với tôi, rằng chúng không quan tâm tới tôi. Thường thì chúng kiên nhẫn chịu đựng lời buộc tội vô cớ của tôi. Tuy vậy đôi khi phải đương đầu với nỗi khó khăn riêng, chúng cũng phản ứng và cãi lại tôi. Thật là đau lòng cả mẹ lẫn con sau những lần khúc mắc như vậy. Như nhiều di dân Á Đông khác, sự chuyển đổi từ một nền văn hóa cổ truyền sang một xã hội văn minh đã đặt tôi vào một hoàn cảnh nan giải. Làm sao tôi có thể chấp nhận và thích ứng với sự khác biệt giữa hai nền văn hóa. Hằng đêm, tôi trằn trọc suy nghĩ, cố tìm một giải pháp để thoát khỏi tình trạng kém vui này. Cuối cùng, tôi nhận chân rằng tôi không có con đường nào khác, ngoài cách cố gắng chấp nhận sự chuyển biến này để có thể sống nhẹ nhàng, thoải mái. Tôi không thể trở về Việt Nam vì không thể sống chung với Việt Cộng. Tôi không thể quên được những kinh nghiệm đau thương khi sống dưới ách Cộng Sản. Chúng tôi đã mất mát qúa nhiều dưới chế độ độc tài khủng bố của họ: nền học vấn, công việc thích hợp với khả năng của con tôi, tài sản, sự tự do của chúng tôi, và cả mạng sống của nhà tôi trong nhà tù Cộng Sản.

Thật vậy, trong mấy tháng đầu, gia đình tôi phần nào thất vọng khi phải đương đầu với các khó khăn trên. Nhưng, dần dần chúng tôi thay đổi cách nhìn và nhận chân rằng không thành công nào đạt được mà không phải đấu tranh. Chúng tôi hiểu rằng đất nước Hoa Kỳ thật sự là miền đất hứa hẹn rất nhiều cơ hội, nhưng không ai có thể đem thành công lại cho chúng tôi nếu chúng tôi không quyết tâm tự vượt qua các trở ngại. Để được hưởng những cơ hội này, chúng tôi phải cố gắng ghê gớm mới đạt được mục đích. Tin tưởng rằng Anh ngữ là cánh cửa mở vào thế giới mới nhưng sẽ đóng lại trước mũi chúng tôi nếu chúng tôi không nói được tiếng Anh; học Anh ngữ là mục tiêu hàng đầu của chúng tôi. Thông thạo tiếng Anh sẽ giúp chúng tôi rất nhiều trong khi tìm việc, học nghề mới, học lên cao, tiếp xúc với mọi người, và hội nhập nhanh chóng với xã hội mới. Kế đến là học hỏi hành xử theo nếp sống mới. Điều này qủa thật không dễ dàng hay đơn giản nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết mức để sinh tồn.

Giai đoạn này đối với tôi thật sự khó khăn hơn với các con tôi. Có lẽ những di dân đã lớn tuổi như tôi, hội nhập với cuộc sống mới là một qúa trình khó khăn nhất trong cuộc sống. Thích ứng với cuộc sống thật chẳng dễ dàng với tôi, một phụ nữ đã 67 tuổi, nhưng tôi nhất định cố gắng hết mức. Ngoài ra, các con tôi rất khuyến khích tôi. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là đi học Anh văn. Không biết tiếng Anh để giao dịch, rất khó lòng để chập chững đi vào cái xã hội này. Trở ngại này đã khiến nhiều di dân thu mình trong lớp vỏ và tự cô lập trong xã hội. Lúc đầu, tôi tham dự lớp Anh văn ở Charter House Center, một tổ chức thiện nguyện của nhà thờ, giúp đỡ những người mới đến bằng cách dạy họ Anh văn, nghề nghiệp, và các kiến thức tối thiểu để sống còn. Qua những buổi học, chúng tôi cũng học hỏi về lịch sử nước Mỹ. Các giảng viên đều tự nguyện; họ rất dễ mến, hiểu biết, ân cần, và có lương tâm. Họ là những người đầu tiên giúp tôi tiếp xúc với văn hóa mới. Sự dễ mến của họ làm tôi thấy thích thú trong việc học Anh ngữ, cả cho đến bây giờ. Nhờ căn bản giáo dục từ trước, khả năng Anh ngữ của tôi tiến triển dần không mấy khó khăn. Sau hơn một năm, tôi vào học tại trường Cao Đẳng Delta, của quận hạt San Joaquin và giật được mảnh bằng Trung Cấp về môn Giáo Dục Thiếu Nhi. Tôi nghĩ rằng tôi đã có một quyết định đúng đắn. Qua việc học Anh ngữ, tôi đã học hỏi và hiểu biết hơn về xã hội mới và dần dần, tôi có thể thích ứng với nó. Tôi không còn cảm thấy cô độc, buồn chán khi về nhà một mình. Thời giờ rảnh rỗi, tôi thích thú theo dõi tin tức trên TV, xem tình hình trong nước, trên thế giới, và tập phát âm Anh ngữ. Tôi cũng thích xem tạp chí và sách báo. Từ sách báo, tôi học được nhiều điều hữu ích để săn sóc mảnh vườn nhỏ, trồng hoa và gia vị, trang trí nhà cửa, nấu nhiều món ăn mới, và tự săn sóc sức khỏe. Tôi đã đi đây đó một mình mà không còn sợ hãi hay hồi hộp nữa. Nhu cầu xã hội và giao thiệp nay đã ổn định. Tôi không còn e ngại khi tiếp xúc với mọi người nữa. Trong lớp học, tôi đã làm quen với nhiều bạn mới từ các nền văn hóa khác nhau. Tôi cũng không còn cảm thấy mình vô dụng nữa. Tôi có thể giúp các cháu ngoại làm homework. Tôi có thể giúp các đồng bào tôi học Anh ngữ và hội nhập với cuộc sống mới. Tôi đã tình nguyện làm các công tác từ thiện để giúp đỡ những người nghèo khó và bất hạnh. Tôi đã học được cách trở thành người hữu dụng, trả món nợ tinh thần cho đất nước đã giải thoát gia đình tôi khỏi cuộc sống bất hạnh, bị ức hiếp dưới chế độ Cộng sản, đã cho chúng tôi tự do và giúp chúng tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Thật vậy, các con tôi đã có những thành công tốt đẹp. Quyết tâm muốn hoàn tất việc học, đạt được những vị trí chuyên môn trong chỗ làm, thích ứng với xã hội là những mục tiêu rất thích đáng Ngoài 3 đứa con đã sang Mỹ trước, năm đứa nữa, cùng đến Mỹ với tôi, đã tốt nghiệp đại học và có việc làm thích đáng, việc mà chúng không thể thực hiện được nếu ở lại Việt Nam.

Mặc dù đang có một cuộc sống tốt đẹp hiện nay, tôi vẫn hoài vọng về quê cũ, nhớ họ hàng, bạn bè mà tôi đã phải xa cách khi đi tìm tự do và xây dựng tương lai cho các con. Tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, quê hương chúng ta sẽ được giải thoát khỏi chế độ Cộng Sản. Chế độ độc tài, tham nhũng, và sự bất tài của bọn họ đã tàn phá đất nước chúng tôi. Ngoại trừ những người cầm quyền, đa số dân Việt đang chịu đựng một cuộc sống nghèo khổ, bó buộc và thất học. Tôi muốn kể cho các cháu tôi và các cháu bé đã sinh trưởng ở đây biết về đất nước chúng ta và phong tục Việt Nam với hơn 4000 năm văn hiến. Tôi muốn chúng biết Việt Nam là một xứ sở rất đẹp, dân Việt rất thông minh, hiền hòa, và hiếu học. Tôi muốn dạy chúng tình yêu quê cha đất tổ. Tôi muốn chúng biết về các vị anh hùng của Việt Nam, những người đã hy sinh mạng sống của họ để bao lần chống ngoại xâm bảo vệ tổ quốc. Tôi muốn chúng hãnh diện về lịch sử đất nước ta, biết là tuy Cộng Sản đang khống chế đất nước, nhưng rất nhiều người Việt ái quốc, được sự hổ trợ của Thế Giới Tự Do, đang cố gắng đem lại tự do cho đất nước. Tôi muốn chúng biết rằng ngoài lòng trung thành với đất nước Hoa Kỳ, quê hương thứ hai của chúng ta, chúng ta không bao giờ muốn quên cội rễ. Để trở thành một công dân Hoa Kỳ tốt, và hãnh diện là thế hệ sau của người Việt Nam ở Mỹ, điều đầu tiên chúng cần làm là cố gắng học hành, hành xử chính đáng. Chúng nên hiểu rằng chúng ta sẽ bị kỳ thị nếu chúng ta không cố gắng và không thể thành công nếu không nỗ lực và quyết tâm.
Back to top
View user's profile Send private message
MYNGA



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 1614

PostPosted: Wed Jan 25, 2012 2:10 am    Post subject: Reply with quote

Chị Bích Hà quý mến, sáng nay dậy sớm, em được đọc tất cả những gì Bác gái đã viết, từ bản tiếng Anh đến phần lược dịch của Chị. Em khâm phục và kính mến Bác gái quá. Một tấm gương sáng phải được chúng ta noi theo !
Em không ngờ một người đàn bà ở lứa tuổi này lại có có một ý chí vững mạnh và chính xác như thế. Chị thật sung sướng và rất đáng hãnh diện khi có được một người Mẹ như thế này.

Xin Chị cho em gủi lời kính thăm sức khoẻ của Bác chị nhé.

Đọc bài này mà em liên tưởng đến ông Cậu ruột của em (anh của Mẹ em, ông dạy Sử tiếng Pháp ở Taberd) và Mẹ em. Cậu và Mẹ em chịu ảnh hưởng nhiều của văn hoá Pháp. Nhất là cách phát âm. Cậu em lúc mới sang Mỹ (75), Cậu em làm việc trong nhà thương, sáng và trưa nào ông cũng ra Cafeteria uống Cafe, coi "sang trọng" lắm, lương bổng thì không bao nhiêu.... Tiền 1 ly cafe trong Cafeteria mắc gấp 3 lần tiền ly cafe bấm qua máy tự động. Nghe Cậu chúm chím kể, em hỏi Cậu sao không mua cafe máy mà uống cho rẽ, Cậu em trả lời tỉnh bơ:
- Cậu không biết cách bấm máy, mà Cậu hỏi thì không ai hiểu Cậu con ơi !
Mẹ em đi xe Bus một mình, muốn đi đến tiệm Donalson. Hỏi thì tài xế nào cũng lắc đầu , bảo rằng xe không đi đến đó. Đứng chờ cả buổi, trời thì nắng, Mẹ em đành chịu trận. Về nhà, nghe Mẹ kể:
- Mụ nội hắn ! mình nhấn "đồ néo sần" mà hắn không hiểu, nhấn hết "đồ" rồi tới "néo", không đứa mô hiểu hết, mần răng đây ??

Chuyện tiếng Anh của bà con mình thì chắc phải viết ra hàng trăm chuyện dài , các chị nhỉ.
Back to top
View user's profile Send private message
CHUNGDAO



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 1210

PostPosted: Wed Jan 25, 2012 3:01 am    Post subject: Reply with quote

Chị Bích Hà ơi,

Em cũng đọc và cảm phục cụ quá, thật là gương phấn đấu phi thường cho con cháu noi theo. Đọc xong mà buồn quá chừng chừng vì vẫn còn bao nhiêu người kẹt lại mà kết cục thật thê thảm. Mừng cho gia đình chị, bước đầu có khó khăn nhưng giờ đây con cháu đã thành đạt thật đáng tự hào.
Back to top
View user's profile Send private message
phuongkhanh



Joined: 12 Sep 2006
Posts: 2314

PostPosted: Wed Jan 25, 2012 5:30 am    Post subject: Reply with quote

Mình cũng cảm phục má Bích Hà nhiều lắm. Năm ngoái mình vừa về hưu, cũng ngang tuổi Bác khi bác mới tới Mỹ, nghĩ tới bây giờ mà phải đi học thì ngại chết, nên dốt vẫn hoàn dốt tiếng Tây, trong khi bác chịu khó đi học, nói được, viết được tiếng Mỹ...

Trái đất tròn Chung và MNga ơi, vì má chị BHà là cô giáo của chị NBảo đấy.
Còn ba chị BHà hồi xưa là nhà thầu Tô Công nổi tiếng, thầu đồ gỗ cho ngân hàng VNTT chị làm. Nên chị cũng đã từng gặp bác trai mỗi khi bác tới ngân hàng...

PK
Back to top
View user's profile Send private message
CHUNGDAO



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 1210

PostPosted: Wed Jan 25, 2012 6:25 am    Post subject: Reply with quote

Trái đất tròn thật chị Khanh ạ, may quá mình không làm gì xấu, có xấu sơ sơ thì đã khai hết trên OEP này rồi, nếu không tiếng xấu đồn xa ai cũng biết xấu hổ lắm chị nhỉ?
Back to top
View user's profile Send private message
bichhato47



Joined: 06 Aug 2005
Posts: 1178
Location: Stockton

PostPosted: Wed Jan 25, 2012 11:01 am    Post subject: Reply with quote

Rất cám ơn các bạn và em đã chia sẻ niềm tự hào về mẹ của chị. Bài này mẹ chị viết để làm research ở lớp Anh văn 101 (requirement for her AA degree.) Nay đã 14 năm, mẹ đã yếu đi nhiều, tai, mắt đều kém nên nghe, viết tiếng Anh không được như xưa, nhưng mẹ vẫn là tấm gương cho con cháu.

Một đứa cháu cũa BH đã bảo anh nó: "Look, you can't quit. Bà ngoại never quit, we are her grandson, you have to look up at her."
Back to top
View user's profile Send private message
MPhuong



Joined: 31 Aug 2007
Posts: 3921
Location: Orange county

PostPosted: Wed Jan 25, 2012 11:12 am    Post subject: Reply with quote


Cám ơn chị BH đã chia xẻ với chúng em về bà mẹ tuyệt vời của chị , đúng như cháu chị BH đã nói ' bà ngoại never quit "
Cái gương phấn đấu của bác, có lẽ nên đề cao nhiều hơn nữa để chúng mình và các bạn trẻ bây giờ học hỏi và bắt chước phải không chị
Cho em kính lới thăm bác , xin chúc bác dồi dào sức khỏe, và thât hạnh phúc với con cháu chị nhé
Back to top
View user's profile Send private message
LTV



Joined: 16 Sep 2005
Posts: 2713

PostPosted: Sat Jan 28, 2012 1:06 pm    Post subject: Reply with quote

Sau khi đọc qua những bài tự thuật của bác mình rất khâm phục chí phấn đấu của thân mẫu BH. Trong mọi hoàn cảnh khó khăn, thời chiến tranh Việt Pháp, dưới chế độ độc tài cộng sản, hay ở nước Hoa Kỳ hoàn toàn xa lạ, bác đều cố gắng khắc phục không những chỉ vượt qua những khó khăn mà còn để vươn lên và tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều. Đầu năm kính chúc bác luôn mạnh khỏe, mọi sự an lành và hạnh phúc bên con cháu.
Các bạn ơi cái chí của Lép nó "to" như con "chấy", nếu còn trẻ cũng theo không theo nổi gương bác đâu. Mắc cở qúa Embarassed Embarassed Embarassed
Back to top
View user's profile Send private message
kimoanh



Joined: 14 Aug 2005
Posts: 1182

PostPosted: Wed Feb 01, 2012 9:02 am    Post subject: Reply with quote

Bích Hà mến,

Bạn có bà Mẹ tuyệt vời với gương phấn đấu rất "dũng cảm", đầy nghị lực. Má dẫn đàn con đi tìm Tự Do, mưu cầu cuộc sống mới.
Má là gương sáng cho chị em BH theo và cuối cùng đã vượt bao trở ngại về ngôn ngữ, về phương tiện di chuyển và nhiều khó khăn khác nữa, gia đình BH tất cả đều "công thành, danh toại", hội nhập vào quê hương thứ hai.
Rất khâm phục Má và chị em BH.

BH ơi, KO còn khâm phục Má và cần học hỏi nơi Má nhiều hơn nữa vì qua bài viết, Má đã khẳng định dược quan diểm sống của Má là:

= Yêu Tự Do, ghét chế độ độc tài, dã man.
= Luôn cố gắng hoà nhập vào xã hội mới, vươn mình lên dù gặp chông gai, khó khăn.
= Lòng biết ơn, biết quý những gì mình được hưởng ( Má biết ơn cậu con rể đã đưa GD đi làm thủ tục giấy tờ, chăm sóc khi má va mọi người mới đến miền đất hứa - Biết ơn quê hương thứ hai đã cưu mang GĐ Má...).
= Má luôn nhớ đến quê nhà và những người thân yêu nơi đó.

Vô cùng kính phục Má, nhờ BH chuyển lời nthăm hỏi của mình đến Má nhé.

KO
Back to top
View user's profile Send private message
bich chau



Joined: 11 Apr 2007
Posts: 1225

PostPosted: Wed Feb 01, 2012 1:48 pm    Post subject: Reply with quote



Dược đọc lại bài Tự Thuật của Mẹ BHà, để thấy lại cái lập trường vững chắc, lòng quyết chí và sự phấn đấu không lùi bước trước những khó khăn hay nghịch cảnh của Bác, luôn luôn là tấm gương sáng cho con cháu.

BHà cho mình gửi lời kính thăm Bác. Kính chúc Bác luôn mạnh khoẻ và mọi sự an lành

BChâu

Back to top
View user's profile Send private message
bichhato47



Joined: 06 Aug 2005
Posts: 1178
Location: Stockton

PostPosted: Wed Feb 01, 2012 5:04 pm    Post subject: Reply with quote

Cám ơn Châu nhiều, lâu nay váang bóng, chắc ăn Tết kỹ lắm hả
Back to top
View user's profile Send private message
HSV



Joined: 10 Mar 2009
Posts: 2928

PostPosted: Sat Nov 19, 2016 6:36 am    Post subject: Reply with quote

BHà thân mến, sáng nay dậy sớm. lạnh quá phải mở máy sưởi, ta co ro đọc lại bài viết của Bác... Cũng mừng cho mi còn có hạnh phúc luôn bên Mẹ, 70 tuổi mà vẫn còn có Mẹ để ôm ấp ! một người Mẹ đáng yệu kính, đáng thương nữa...
Đọc tới đoạn Bác bơ vơ ở nhà một mình, không ai tâm tình, không dám ra khỏi nhà vì không biết tiếng Anh, ngày Tết cúng Cha Mẹ, cúng Chồng rồi ăn Tết bo vo một mình, khóc nhớ Cha Mẹ, nhớ Chồng... thật thương quá !
Cac con thì vất vả học lại, bị depressed, ta bỗng cảm thấy ân hận sao mình không giúp đỡ gì nó ? tuy dạo đó ta cũng đang chiến đấu gay go để sống còn và nuôi đàn con...Hồi mới thi đậu lại bằng Ds, bỗng có lương vọt hẳn lên, doi sống dễ thở hơn, ta cũng tang. các bạn mới sang mỗi nguời một cái máy recorder để thâu bài học, rất cần vì nghe Anh văn chưa rành, nhưng phần mi đang học lại đúng đường, các em còn vất vả quá... May gia dinh co' ba em sang My truoc'.
Nhìn lại thế hệ thứ nhất sang Âu Mỹ thật gian khổ, thế hệ sau thì chúng sướng quá, mình phải chấp nhận hy sinh một thế hệ làm thảm cho đàn con cháu leo lên..nửa đời sau mình cũng may rồi.

Nhìn gương Bác cuối cùng tìm ra cách hội nhập bằng Anh văn, thật không dễ dàng gì ở tuổi 67 học một sinh ngữ mới, bác đã quyết chí thành công và đã tìm thấy hạnh phúc nơi xứ sở mới...
Xin gửi lời kính thăm Bác, Hà nhé, kính chúc Bác luôn an vui bên con cháu.
( tuan qua ta phone mi mấy lần o trả lời ?? )
Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết All times are GMT - 7 Hours
Goto page Previous  1, 2
Page 2 of 2

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group