Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn

 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

DÒNG ĐỜI - Phần 2
Goto page 1, 2, 3, 4  Next
 
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết
View previous topic :: View next topic  
Author Message
bich chau



Joined: 11 Apr 2007
Posts: 1225

PostPosted: Thu May 31, 2012 9:55 am    Post subject: DÒNG ĐỜI - Phần 2 Reply with quote




Đầu tháng Tư 1975, cả thành phố Saigon nhốn nháo hỗn độn, như chờ đợi những tin tức bất ngờ, có thể là xấu nhất của chiến tranh. Không phải chỉ hỗn độn ở bến tàu Bạch Đằng và ga xe lửa Saigon từ cuối tháng Ba đến bây giờ, cho người Saigon chờ đợi và chờ đợi.... đôi khi vô vọng, đón những thân nhân di tản từ miền Trung vào Nam. Không phải chỉ nhốn nháo ở phi trường Tân Sơn Nhất, cho những chuyến bay của dân di tản vô Saigon. Còn có những chuyến bay đi Mỹ cho người Mỹ dân sự, cũng như những người có làm việc hay liên hệ với Mỹ.

Điều quan trọng là người Mỹ đã bắt đầu chiến dịch di tản thật nhanh cho người của họ, cũng có nghĩa là những dấu hiệu của sự bỏ rơi Việt Nam. Trong khi đó, truyền thanh và truyền hình vẫn tiếp tục trấn an dân chúng.


Ngay từ khi Hiệp Định Hòa Bình Paris ký kết 4 bên vào tháng 1/1973, với nhiều bất lợi cho Việt Nam Cộng Hòa. Hoa Kỳ đã xem là chiến tranh Việt Nam chấm dứt, để nhường chỗ cho sự tái lập hòa bình. Chính phủ Mỹ đổi Đại Sứ và bắt đầu rút quân, cũng như bớt dần những viện trợ quân sự cho Việt Nam.

Trong khi đó, phía Cộng Sản miền Bắc vẫn tiếp tục nhận viện trợ vũ khí súng đạn của Nga Sô, Trung Cộng và tải vào miền Nam. Cán cân lực lượng và vũ khí giữa hai bên mỗi ngày một chênh lệch rõ rệt. Dường như có quyết định bỏ rơi miền Nam của chính phủ phản chiến Mỹ. Nỗi lo lắng về phía Việt Nam Cộng Hòa được trấn an bằng những trận đánh oai hùng của những cấp chỉ huy can trường và các chiến sĩ anh dũng. Nhưng biết bao nhiêu chiến sĩ đã hy sinh cho Tổ Quốc để bảo vệ các tiền đồn, ngăn chặn làn sóng biển người và vũ khí của Việt Cộng.


Hình như ban ngày dân chúng đổ xô ra đường. Có những nhóm người tụm năm tụm ba bàn tán, trao đổi tin tức. Có những khuôn mặt mới di tản đến, còn ngơ ngác sợ hãi trước viễn ảnh tương lai ở vùng đất mới. Có những khuôn mặt lo âu, tất tưởi đi mua dự trữ gạo, sữa, thực phẩm khô.... đề phòng chiến tranh lan rộng hay đường giao thông bị cắt đứt. Và khuôn mặt ảm đạm của những gia đình mất tin tức của chồng con hay cha ông còn xông pha dưới bom đạn nơi chiến trường.

Đến tối, ngoài đường vắng ngắt vì lệnh giới nghiêm. Thỉnh thoảng tiếng đạn pháo kích ì ầm từ vùng ngoại ô vẳng lại. Hay đôi khi, là tiếng rít của rocket bay vào thành phố, trong ánh sáng lập lòe của hỏa châu. Trong nhà, vài mái đầu chụm lại, thầm thì bên chiếc radio hay transistor để nghe tiếng còn tiếng mất của đài VOA hay BBC, với những tin tức và bình luận không che đậy về chiến tranh Việt Nam.

Ba Vi và anh Tùng cũng vậy, bây giờ những câu chuyện trao đổi gần như chỉ xoay quanh tình hình chiến tranh và những biện pháp thức thời. Nhưng trong thâm tâm mọi người, hình như vẫn còn cầu mong và bám víu vào giải pháp trung lập của Mỹ đề ra lúc trước.

Anh Tùng dạo này cũng ít nói hơn, ít nghe tiếng anh cười nói sang sảng khi chơi đùa với con:

- Bố ạ, bây giờ không khí ở trên trường lạ lắm. Mỗi người đều có những suy tư hay e dè. Một vài câu thăm hỏi xã giao thôi. Có vài giáo sư đã vắng mặt từ cả tuần nay, hình như có người đi Mỹ... Về phần con, cứ thắc mắc là Bố Mẹ và các anh chị con vẫn ở Đà lạt, không biết tình hình, xoay sở ra sao.

- Dù sao đi nữa, gia đình mình cũng không thể sống với Cộng Sản. Kinh nghiệm của Bố Mẹ, hồi tản cư năm 46, 47 đi về vùng quê xa Hà Nội, thấy những cảnh tố cáo, đấu tố của Việt minh mà còn rợn người. Nhớ hồi năm 54, cũng còn được đình chiến mấy tháng, để cho dân di cư vào Nam, thì hy vọng bây giờ cũng vậy, nếu có chuyện gì xảy ra,. Chắc tụi Mỹ cũng đâu để yên cho Cộng Sản thôn tính miền Nam, mà không có biện pháp nhỉ?.

Bố an ủi cả nhà. Anh Tùng không phản đối, nhưng trong ánh mắt ưu tư của người quân nhân biệt phái, dường như anh nghĩ khác.

Dạo này gia đình nhỏ của Tường Vi và Tùng về ở lại ban đêm bên nhà Bố Mẹ Vi. Vi cũng có cảm giác an tâm khi quây quần cả đại gia đình lúc bất an này. Nhất là nhà Bố Mẹ đã xếp sẵn "hầm trú ẩn" ở góc phòng khách bằng bao cát, xếp cao hơn cả thước, có 1 miếng ván lớn và bao cát đậy lại. Bên cạnh là mấy cái bị xách, đựng sẵn vài bộ quần áo, dăm hộp sữa đặc có đường và ít đồ ăn khô. Cứ bất chợt có tiếng còi hụ báo động là mọi người phải chạy ngay vào "hầm". Tội nghiệp bé Tường Vân, chưa được hai tuổi, bị Vi bế xốc vào hầm lúc đang ngủ, trong tiếng còi hụ lanh lảnh. Hai tay bé bám chặt lấy Vi, dụi đầu vào cổ mẹ, hai con mắt tròn xoe rươm rướm nước mắt, miệng mếu máo...

- Mẹ!... Mẹ!...bé sợ!...bé sợ!...

- Mẹ đây! Bố đây! Yêu con, đừng sợ nhe con! Dựa vào vai mẹ ngủ ngoan đi, tí xíu nữa mình về giường nhe!

Vi xiết chặt lấy con mà nghẹn ngào.


Khi Vi nghe tin miền Trung thất thủ, Pleiku, rồi Huế, Đà Nẵng… là lúc gia đình người chị họ đã thoát hiểm từ Pleiku trở về Saigon.

Vi có đến nhà Loan hỏi tin tức hai mẹ con. Mẹ con Loan đã may mắn lên được chiếc tàu Hải Quân đầy nhóc người từ Đà Nẵng vào ngày chót, hôm cuối tháng ba, và khi đến Saigon thì đói lả và kiệt sức. Trông Loan vẫn còn xúc động và mất tinh thần lắm, nước mắt rưng rưng. Loan kể là có rất nhiều trẻ con đã không chịu nổi chuyến hải hành đột xuất và thiếu thốn này. Loan mất liên lạc với chồng từ mấy tháng nay. Khi biển người của quân Cộng sản tràn ngập, binh đoàn Thủy Quân Lục Chiến tại Quân khu 1 đã thất trận, phải rút về Nha Trang. Và Nha Trang, Cam Ranh cũng thất thủ hôm đầu tháng Tư.

Vi cũng sang hỏi thăm gia đình bà con bên Mẹ Trang từ Huế chạy vào Saigon, đang ở tạm nhà Bố Mẹ Trang. Căn phòng khách ngày thường rộng thế, mà nay la liệt mền chiếu, bên cạnh hầm trú ẩn. Lại thêm mấy đứa trẻ con bò lăn ra chơi, trông như trại tạm cư. Mà cũng đúng là trại tạm cư thật! Mẹ Trang cứ thương Bác Hân trưởng họ. Bác nhất định ở lại Huế, giữ hương khói nơi phủ thờ Tổ Tiên, và nghe ngóng tin tức các con từ chiến trường.


Bố Vi và anh Tùng là công chức, em trai đã vào đại học, là những người bị ràng buộc bởi lệnh cấm ra nước ngoài và bỏ nhiệm sở, mới được đọc trên Radio và truyền hình. Mẹ Vi đã ngưng dạy học tại nhà từ nửa năm nay vì không có học trò.

Bây giờ Mẹ Vi thân với bác Quang gái hàng xóm hơn. Dù sao cũng ở cạnh nhau đã mười mấy năm, có món ngon vật lạ gì cũng biếu nhau một chút lấy thảo. Hai người cứ thì thầm to nhỏ qua bức tường ngăn ở vườn trước. Bác có con rể trong binh chủng thiết giáp ở Long Khánh, đã không được về phép từ mấy tháng rồi. Anh con lớn của Bác làm về ngoại giao ở Mỹ, mới trở về đưa các em trai đi trước. Mẹ cũng nhờ Bác đổi được một ít tiền Đô la, để phòng hờ. Mẹ Vi nói với Bố, nghe ra tình hình cũng bi quan, chắc là không ổn, nhưng biết làm sao bây giờ.

Trong khi đó, anh bạn kỹ sư Cogido của Đỗ Quyên từ hơn năm nay, anh Duy, đã đưa Ba Mẹ anh lại để giới thiệu cho biết gia đình. Hai bác đem trái cây lại cúng và xin như một cái lễ, cho phép nhận em Quyên làm dâu, để khi nào cần, em sẽ đi di tản cùng với gia đình bên bác. Hai bác hy vọng sẽ xin được giấy đi qua cổng phi trường Tân Sơn Nhất và cứ ngồi chờ máy bay, như hàng ngàn hàng vạn người đang xếp hàng ở đấy. Đúng là vừa lo vừa buồn, nhưng Bố Mẹ Vi cũng nghẹn ngào chấp thuận, trong tiếng nức nở của mấy chị em. Đêm hôm đó, Vi thoáng nghe tiếng rầm rì của Bố Mẹ, có tiếng nấc của Bố lẫn trong tiếng xụt xịt của Mẹ:

- Nghĩ đến tương lai các con, mình phải chấp nhận tất cả. Mình không thể sống với Cộng Sản được. Đứa nào may mắn đi trước ra ngoại quốc được thì tốt. Khi nào bình yên thì về. Hy vọng chỉ 6 tháng, 1 năm.

- Nhưng nghĩ tới lần chia tay với anh em ở lại Hà Nội năm 54, sao sót xa quá! Hơn 20 năm rồi, biết có còn gặp lại......


Tình hình chiến sự mỗi ngày, mỗi ngày một căng thẳng. Quân Việt cộng đã tiến gần thủ đô hơn. Một số tiền đồn chung quanh Saigon vẫn cầm cự rất anh dũng. Tiếng đạn pháo kích nghe gần hơn và rền hơn. Đã bắt đầu có vài thương vong trong thành phố. Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu đã từ chức, trao quyền cho Tổng Thống dân sự Trần văn Hương, với hy vọng cho một giải pháp hòa bình.

Hôm 28 tháng Tư, vừa nghe tin Đại tướng Dương Văn Minh lên thay quyền Tổng Thống lần nữa, sau 1 tuần, lại có tin phi trường Tân Sơn Nhất bị trúng đạn pháo kích của Việt Cộng, có người chết và bị thương. Bố bắt mọi người ở nhà, để Bố và em trai Vi lên phi trường đi tìm Quyên.

- Bây giờ Hoàng đi với Bố lên Tân Sơn Nhất để tìm Quyên và nghe ngóng tình hình. Cầu Trời cho mọi sự bình an. Trong khi đó, Mẹ, Tùng, Vi lo thu xếp cho mỗi người một túi nhỏ quần áo và đồ cần dùng. Khi Bố trở về, có thể là cả nhà mình cũng xuống bến Bạch Đằng tìm đường đi.

Bích Châu





Back to top
View user's profile Send private message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3170

PostPosted: Sun Jun 03, 2012 5:02 pm    Post subject: Reply with quote

Buổi tối trời mưa rả rích, thỉnh thoảng ánh hỏa châu lóe lên trên nền trời cao ở phiá xa, Trang chui vào màn ru hai con ngủ, nàng vừa xoa lưng con vừa hát khe khẽ:

_ À ạ ơi…cái ngủ mày ngủ cho lâu, mẹ mày đi cấy đồng sâu chưa về …ạ ơi…

Thằng cu Bi đã gần ba tuổi, con bé Na mới hơn sáu tháng. Thường thì hai đứa ngủ phòng riêng nhưng dạo này chúng nó phải ngủ chung với bố mẹ để nhường phòng cho gia đình chị Nhã, chị của Tâm. Bốn mẹ con chị cùng bà nội của mấy đứa trẻ mới bay vào Sài Gòn hồi đầu Tháng Ba. Anh Thịnh, chồng chị thấy tình hình không yên đã lo cho mẹ và vợ con anh đi trước, anh phải ở lại với đơn vị không bỏ đi được. Cô Hồng, em của Tâm mới lập gia đình với Hoan, một sĩ quan hải quân, anh đang bận hải hành ở miền tây nên khi thời cuộc lộn xộn cụ gọi cô về nhà mẹ, không dám để cô ở một mình trong cư xá. Tâm còn chị Nhung, bà chị cả lấy chồng người miền nam có cơ sở làm ăn ở gần chợ Vĩnh Long, chưa nghe tin tức gì.

Một lúc sau hai đứa bé đã ngủ say, thằng anh vẫn còn mút ngón tay cái, con bé em dẩu mỏ, chu môi, thỉnh thoảng lại toét miệng ra cười. Hai khuôn mặt bé thơ thật hồn nhiên, vô tư, trong sáng, Trang nhìn con bất giác thở dài. Trang thấy ruột nóng như cào, sắp tới giờ giới nghiêm mà sao vẫn chưa thấy Tâm về, chàng nói với vợ là đến nhà bạn để thăm dò tin tức. Qua khung cửa sổ, ánh hỏa châu chiếu sáng trên nền trời, thỉnh thoảng có tiếng súng ì ầm vọng đến. Chắc lại có đụng độ ở ven đô.

Buổi chiều hôm đó Trang mới vừa về thăm mẹ, gặp chị Trâm, chị đưa cho Trang hai cái địu may bằng vải dày:

_Trang này, chị nhớ đến hai đứa nhỏ nhà em nên chị sang nhà bà Tàu hàng xóm mượn cái địu của bà ấy về lấy mẫu may cho em. Hai đứa bé nhà chị lớn rồi, cu Tý đã mười ba, bé MiMi lên tám, hai con của em còn nhỏ quá, nếu phải chạy thì địu chúng nó ở sau lưng, vừa khỏe con mà vừa tiện cho bố mẹ.

Mẹ cho Trâm, Trang, mỗi người hai cái hầu bao mà mẹ và bà nội cất giữ từ hồi chạy loạn bảo đem về, có gì cần thiết, quý hóa thì khâu chặt vào đấy mà quấn vào lưng. Trang thấy không khí bên nhà bố mẹ nàng thật là căng thẳng, mấy gia đình dì và cậu của Trang không may mắn như gia đình chị Nhã, từ Đà Nẵng họ phải bám theo tàu hải quân ghé Nha Trang rồi mới chuyển vào Sài Gòn. Chuyến đi thật kinh hoàng, vừa đói, vừa khát lại chen chúc dành chỗ nhau tưởng chết. Vì vậy mọi người sợ quá khi nghe có thể phải di tản tiếp bằng tàu. Anh Trung làm cho cơ quan quân sự Mỹ nên gia đình anh đã được đi ngay từ Tháng Ba. Gia đình anh Trực còn ở Kiến Hòa vì anh đóng quân ở đấy. Mẹ Trang quýnh quáng dặn hai cô con gái phải lo thu dọn, sửa soạn sẵn sàng, cố kiếm đường mà đi chứ không thể nào ở lại sống với cộng sản được. Tâm và anh Hòa vẫn phải đi làm, ngoài giờ làm việc chạy như con thoi để nghe ngóng.

Tâm về nhà vừa đúng lúc còi hụ giới nghiêm, ghé vào màn khẽ hỏi vợ:
_Trang ngủ chưa?
Trang nhẹ gỡ tay con ngồi dậy, nói qua màn:
_Em còn thức. Sao có tin gì mới không?
_Gay go lắm, bạn anh đã mấy người lo được đi chính thức rồi. Thằng Hưng rủ mấy đứa xuống Trà Vinh tìm đường, gia đình nó có tàu đánh cá, làm sao ra được hải phận quốc tế là có tàu lớn vớt.
_Sao anh Hưng biết có tàu vớt?
_Đệ thất hạm đội của Mỹ còn ở ngoài khơi mà.
_ Anh tính sao?
_Mình còn đường nào nữa không? Qua tòa đại sứ Mỹ thì không được rồi, những gia đình liên hệ họ đã âm thầm bốc đi, còn cả hàng dài người bám trụ xung quanh, con mình còn bé quá, liệu mình có chầu trực như người ta được không? Đường ra bến Bạch Đằng thì mấy hôm nay anh đảo qua, đảo lại chỉ thấy có 1 chiếc tàu buôn đậu ở đó, người đông nhung nhúc lên xuống, chẳng biết bao giờ tàu mới đi và họ có cho mình đi không!

Trang nhìn chiếc bàn con kê sát đầu giường, mấy bình sữa, bình thủy, chai nước lọc, hộp sữa bột Nido, hộp Cerelac. Con bé đã cai sữa mẹ, đang ăn bột và vẫn phải bú sữa bình. Chẳng lẽ mình lại lâm vào cảnh chạy loạn như mẹ ngày xưa, như bà vẫn kể Chị Trâm và anh Trung ngồi trong thúng ở hai đầu quang gánh. Nhìn cái địu vải chị Trâm mới cho, Trang tưởng tượng cảnh Tâm địu thằng cu Bi, con bé Na bám trên lưng mẹ, tay xách nách mang…Trời ơi, không lẽ cả nước lâm vào cảnh tang thương!

Nhớ mấy hôm Trang sang nhà Bích Ngọc, Ông cụ và anh Khương khẳng định là đất nước có đỏ cũng phải hồng hồng rồi mới đỏ, mọi người cứ nhắng nhít. Còn thế lực quốc tế phải can thiệp, có gì cũng phải cho thời gian để người dân được quyền chọn lựa đi hay ở. Tuy nói thế nhưng cụ vẫn thúc anh Quân và chị Nga lo thủ tục đón gia đình sang Pháp. Cụ không thể ở lại với cộng sản. Thằng cu Chou, con của Bích Ngọc chưa đầy năm, không biết cô nàng sẽ tính sao đây.

Cùng một lúc cả Vi, Trang, Ngọc nhận được điện tín tới tấp của Linh và Thư: Phải đi bằng mọi giá!

Đi, đi…Biết là phải đi, nhưng đi thế nào, đi làm sao đây! Trang đau quặn ruột, mắt nàng nhòa đi, hai giọt nước mắt chảy dài.

Đỗ Dung
Back to top
View user's profile Send private message
Phung Mai



Joined: 15 Aug 2005
Posts: 3481
Location: Houston

PostPosted: Sat Jun 09, 2012 2:56 am    Post subject: Di tản Reply with quote


Tuần cuối tháng 4 năm 1975, sau khi những tỉnh miền trung từ Pleiku, Kontum, Ban Mê Thuột lần lượt bị thất thủ, dân chúng đổ xuôi về phương nam qua quốc lộ tìm đường tị nạn. Dù đã nghe tin Tổng Thống Thiệu từ chức và ra lệnh cho quân lính rời bỏ căn cứ nhưng nhiều nơi với tinh thần trách nhiệm, quân đội Việt Nam Cộng Hòa vẫn cố gắng cầm cự và giúp đồng bào di tản từ miền trung xuôi nam.

Thông qua tin tức từ những đài BBC, VOA và thỉnh thoảng qua đài truyền hình, thấy cảnh dân chúng lang thang, lếch thếch, bồng bế nhau tìm đường tránh nạn, dân Saigon, nhất là dân di cư từ năm 1954, đều biết phải tìm lối thoát, không thể sống với cộng sản được.
Dân di tản ở miền trung, may mắn thì được lên những chiếc xe GMC của quân đội đưa đi, một số đồng bào đã được di chuyển bằng tàu chuyên chở từ Đà Nẵng vào Vũng Tàu, một số khác được lên phi cơ thoát khỏi vùng lửa đạn khi phi trường Phan Rang bị thất thủ.

Có những đồng bào không được may mắn, kẻ xe đạp, người xe Honda, và cả những người lê đôi dép cao su rách bươm, hay chân đất chạy tứ tán trên quốc lộ.
Đã nghèo, phải bỏ lại tài sản nhỏ bé, bỏ chiếc chòi tranh siêu vẹo, mảnh vườn thân yêu nhưng những tràng pháo kích của Cộng quân vẫn vô tình đổ chụp lên đầu những người dân khốn khổ. Cảnh con mất mẹ, vợ lìa chồng, anh em thất lạc là chuyện xảy ra hằng ngày trên quốc lộ kinh hoàng.

Những người lính, da xạm đen, không ngại hy sinh tính mạng tiếp tục chặn đường tiến quân của Việt cộng để đồng bào có thêm thì giờ thoát thân. Xác chết nằm rải rác vì pháo kích của quân phương bắc chặn đường di tản của dân chúng. Việt Cộng đã chiếm đến Xuân Lộc, một quận nhỏ ở miền bắc Saigon, phi trường Tân Sơn Nhất bị pháo kích, Saigon hoàn toàn gẫy đổ.

" Bỗng dưng tan giấc mơ đời,
Quê hương giẫy chết giữa trời tháng tư. "

Những gia đình có người quen giới thiệu, biết đường đi, đã vào Tân Sơn Nhất hay những điểm hẹn để chờ giờ khởi hành, hy vọng sẽ được đưa đến Đệ Thất hạm đội của Hoa Kỳ.

Sáng hôm 28 tháng 4, 1975, Tâm cùng anh Hòa phóng xe ra bến Bạch Đằng xem tình hình. Một vài chiến hạm hải quân đậu xa xa dọc theo bờ sông, anh thầm nghĩ, đây là lối thoát. Hai anh em vòng về đường Thống Nhất, quẹo đến tòa đại sứ Mỹ, quang cảnh hỗn loạn chưa từng thấy, dân chúng chen chúc, dẫm đạp lên nhau len qua cổng sắt. Những thanh niên, thiếu nữ có sức, leo lên tường rào dù bên trên có hàng kẽm gai ngăn chặn. Những người đã lọt được vào, lần lượt đu người trên chiếc thang dây để trèo lên trực thăng đang bốc người ra hạm đội Mỹ. Trên mái tòa đại sứ, những chiếc trực thăng luân phiên đến bốc người rồi đi.
Tâm và anh Hòa lắc đầu, nhà còn các cụ và con trẻ, không cách gì lọt vào đây được.

Về đến nhà, Tâm nhìn Trang và hai con:
- Con mình còn bé quá, có mấy chiếc tàu Hải quân đã cặp bến Bạch Đằng, để anh liên lạc xem có cách nào vào tàu được không, chỉ còn đường này là tương đối an toàn đem các con đi, em thu xếp mọi thứ sẵn sàng, đi bất cứ lúc nào đấy.





Chiều 29 tháng tư, tiếng trực thăng chở đồng bào di tản vẫn phần phật bay qua mái nhà, đang lo cho hai con ăn bữa chiều, Trang nghe có tiếng xe vespa đậu xịch trước cửa, người em rể họ của anh Tâm, trung úy hải quân chạy vụt vào:
- Anh chị đi ngay... đi ngay ra bờ sông Saigon, tàu của em vừa về đậu gần phía Hải Quân công xưởng. Em phải về lo cho bên em.
Nghe vậy Trang vội xin chồng:
- Cho em đi báo tin cho bố mẹ và về ngay.

Và hối hả lấy chiếc Honda phóng vội đi. Nửa tiếng sau, về lại nhà, gom mấy túi sách gồm ít quần áo, lương khô, sữa bột, sữa đặc và giấy tờ tùy thân đã sửa soạn sẵn, không quên mang theo hai cái địu chị Trâm may cho, Trang vội vàng cùng chồng bế hai con lên xe. Anh Tâm chạy vào phòng trong, ôm xốc mẹ ra xe ngồi cạnh hai cháu. Chiếc deux cheveaux cũ kỹ hai vợ chồng dành dụm mới mua được khoảng gần năm nay.

Trời đã nhá nhem tối, nhà nhà đóng kín cửa, xe cộ không còn đông đúc như mọi ngày, nhưng chạy hối hả, thục mạng. Đến phía gần trường Taberd, bên hông bưu điện, sau nhà thờ Đức Bà, đồ đạc của dân di tản rơi rớt ngổn ngang dọc vỉa hè, Tâm tiếp tục quẹo về đường Hai Bà Trưng, hướng ra bờ sông Saigon.

Dưới chân tượng Đức Trần Hưng Đạo, dân chúng đã đến tự lúc nào không biết, chen chúc đứng đợi trước hàng rào kẽm gai. Tâm dìu mẹ và vợ con xuống, nhìn chiếc xe, anh tần ngần bảo vợ:
- Em đưa mẹ và hai con đứng xếp hàng và đợi bên bố mẹ và chị Trâm, anh Hòa đến, anh đem xe đi cất vào chỗ kín đáo, biết đâu phải dùng lại, đồ đạc để anh xách cho.
Trang chưa kịp nói lời nào thì Tâm đã hối hả đi ngay, nàng đành lấy cái địu ra cột chặt bé Na vào lưng, nắm tay cu Bi và dặn mẹ chồng nắm chặt tay kia của cháu.

Cứ tưởng khi đến sẽ dễ dàng lên được tàu, nào ngờ trước mắt, hằng nghìn người đang chen lấn, xếp hàng san sát nhau như cá hộp, Trang tiến tới xếp hàng sau họ.

Trang đi được một lúc, dáo dác nhìn quanh tìm chồng, càng lo lắng khi thấy đã có hằng lớp lớp người đứng sau lưng. Trời bắt đầu tối, dân chúng đợi mãi mất bình tĩnh, bắt đầu đạp lên nhau, dạt dây kẽm gai len vào cổng. Để thị oai và cố gắng giữ gìn trật tự, lính gác cổng bắt đầu bắn chỉ thiên, cu Bi và bé Na khóc thét lên vì sợ hãi.

Cố gắng nhìn về phía sau, Trang vẫn chưa thấy Tâm, bố mẹ mình và chị Trâm đâu cả. Làn sóng người như nước vỡ bờ, cứ thế đẩy mẹ con Trang về phía cổng. Không cưỡng lại được, một lúc sau, nàng bị vượt qua cổng lúc nào không biết. Tìm một góc gần mép sông, Trang lo lắng nói với mẹ chồng:
- Con nghĩ, mình đứng đây đợi một chút mẹ ạ.
- Ừ, phải đợi bố chúng nó đến chứ, cụ bảo.

Chiếc tàu gần đó, đã cho người lên, lại một cảnh chen lấn nữa trên chiếc cầu gỗ bằng hai miếng ván chập lại, nối bờ sông với thành tàu. Trang phân vân, với mẹ và hai con nhỏ, không biết mình có lên tàu được không. Bỗng có tiếng người đàn bà phía đó hét lên:
- Con tôi, con tôi.... làm ơn cứu con tôi, nó rớt xuống sông rồi....
Dân chúng vẫn ùn ùn tiến lên tàu, trời tối quá, không biết có ai nhảy xuống vớt đứa bé lên không, Trang lo sợ nắm chặt tay cu Bi.

Những người lính đến khuyến cáo đồng bào phải tiến sâu vào phía trong hơn nữa để nhóm bị chặn ngoài kia còn chỗ tiến vào, Trang đành dẫn mẹ và các con đi thêm vào phía trong.
- Mẹ ạ, họ không cho mình đứng đây, đành phải đến điểm hẹn vậy, hy vọng sẽ gặp mọi người ở đó.

Đi được một quãng thì có tiếng Tâm gọi từ phía sau, Cu Bi nghe rõ hơn, lay tay mẹ,
- Mẹ...mẹ, bố gọi kìa, bố gọi...
Mừng rỡ Trang quay lại, Tâm tay sách nách mang, mồ hôi nhễ nhại đang cố chạy nhanh đến.
- Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát... Nam mô......cụ mẹ miệng lâm râm khấn.
Trang ôm chầm lấy Tâm, hai đứa bé cũng òa lên khóc khi thấy bố đến.
- Sao mãi cũng không thấy anh vào ?
- Họ chặn lại vì nhóm đi trước quá đông, phía bờ sông đã xảy ra tai nạn.
- Em không thấy bố mẹ , anh Hòa và Chị Trâm đâu cả, anh có gặp họ không ?
- Không, đông quá làm sao mà nhìn kỹ được, anh chỉ lo tìm mẹ, em và các con thôi.
- Chúng mình vào nhanh đi, đến điểm hẹn hy vọng sẽ gặp.
Trang lấy nốt chiếc địu vải chị Trâm may cho, đìu cu Bi lên lưng chồng, cả nhà tiến vào phía Hải quân công xưởng.

Gần đến nơi, nghe tiếng gọi:
- Trang...Trang... chị ở đây....
Nhìn sang phía trái, Trang vui mừng thấy chị Trâm và bố mẹ đang vẫy tay rối rít, nàng thầm cảm ơn Trời Phật.
Đảo mắt nhìn quanh, không thấy anh Hòa đâu, Tâm hỏi:
- Chị Trâm, anh Hòa đâu ?
- Anh ấy bảo đi cất xe sẽ đến sau mà mãi bây giờ vẫn chưa thấy.
- Không biết anh ấy để xe ở đâu nhưng em cũng bị chặn lại, mãi bây giờ mới vào được.

Mọi người đã mệt lả, nhất là các cụ và 4 đứa bé. Đợi thêm một lát, nhìn lên chiếc tàu gần đó, dân chúng đã lố nhố đầy trên boong, Tâm quyết định:
- Mọi người phải lên rồi, tàu đã đầy ắp, không chừng họ không cho lên nữa.
Chị Trâm tần ngần, nhìn hai con và bố mẹ đã quá mệt, chị đành theo mọi người lên tàu, phải liều thôi.

Nửa tiếng sau cả nhà mới lên được boong tàu, tụ mọi người vào một chỗ cho yên ổn, nhìn xuống cầu gỗ, tương đối thưa người hơn, Tâm tháo địu vải đem cu Bi xuống và nói với chị Trâm:
- Chị trông cháu, em xuống tìm anh Hòa và về ngay.
Không đợi mọi người cản, Tâm bước nhanh, hy vọng anh Hòa giờ này cũng đã gần đâu đây thôi.

Tâm đi cũng đã gần nửa tiếng, nhìn chung quanh, Trang nghĩ cũng đến hằng mấy nghìn người, đứng ngồi sát nhau như cá hộp, ai cũng nét lo âu trên mặt.
Lấy chút thức ăn cho các con và các cháu, nàng thấp thỏm ngóng bóng Tâm. Chị Trâm cũng lo cho các cụ xong, quay lại nhìn Trang ái ngại, chị cũng bồn chồn lo cho anh Hòa.
Hai chị em nhìn nhau và cùng cảm giác như chiếc tàu đang di chuyển. Chị Trâm chạy vội ra phía thành tàu, chiếc cầu gỗ đã bị di chuyển tự lúc nào, chạy vội về chị hớt hải:
- Trang ơi.. tàu đã rời bến......
- Chị nói sao....Tàu chạy rồi ?

Hai cô con gái nhìn bố mẹ, rơm rớm nước mắt. Các cụ bà cũng khóc theo, riêng cụ ông, bố của Trâm và Trang bình tĩnh hơn, cụ bảo:
- Tất cả người già và trẻ con đã trên này, các con yên tâm, hai cậu ấy thế nào cũng tìm đường theo ngay.
Nói để trấn an mọi người, nhưng kinh nghiệm xương máu từ cuộc di cư năm 1954, cụ thầm nghĩ, lần này sao khủng khiếp quá, mong tổ tiên phù hộ, có phúc thì có phần.


còn tiếp....


Last edited by Phung Mai on Wed Jun 20, 2012 2:46 am; edited 1 time in total
Back to top
View user's profile Send private message
Ho^t Thi Mi't



Joined: 05 Dec 2005
Posts: 1150

PostPosted: Wed Jun 13, 2012 8:21 pm    Post subject: Reply with quote

Jim đặt cốc cà phê xuống bàn:
- Linh, hôm nay anh đi Monroe, 4 giờ chiều anh sẽ về, em nhớ George sẽ ăn cơm chiều với vợ chồng mình nhe.
Linh cười:
- Không sao anh, em sẽ nuôi George cho đến khi ảnh lấy được vợ.
Jim cười ha hả:
- Em tếu thật, nhưng cũng đúng đấy.
Jim hôn vợ và bé Ly rồi ra xe đi làm. Chàng thật hạnh phúc, Linh đảm đang, chăm lo cho chàng và bé Ly từng ly, từng ti. Ước chi, chiến tranh ở Việt Nam chấm dứt, đất nước hoà bình để hai vợ chồng có thể về thăm gia đình và Linh đỡ cô đơn và lo sợ. Bốn năm ở Việt Nam, Jim cũng quyến luyến dân tộc Việt Nam và cũng đau sót cho số phận của họ, huống chi Linh. George, bạn thân của Jim từ hồi nhỏ, sang chơi nhiều lần, cũng mến Linh và thích những món ăn Linh nấu. Dần dần, George qua ăn cơm với vợ chồng Jim thường xuyên.

Giữa tháng chín, khí hậu hãy còn oi ức, chiều nào, hai mẹ con Linh cũng ra chơi ở dưới bóng mát của cây sồi cổ thụ. Linh vừa đọc báo, vừa trông con. Hơn hai giờ chiều, ông Posey mới đem báo vào. Đọc tờ Times Piscayune là sở thích hàng ngày của Linh. Trái với đàn bà Mỹ, Linh không xem soap opera mà chỉ đọc sách, báo. Chiều nay cũng vậy, nhưng tin tức ở Việt Nam chỉ làm Linh lo sợ hơn.

- Miss Lin
Nghe tiếng, Linh biết ngay là Nettie, Linh ngước mắt lên:
- Nettie, qua đây chơi một tí đi
- Yes, ma’am
Con bé Ly lũn cũn chạy ra đón Nettie, hai cánh tay trắng muột ôm choàng lấy mặt bà, màu nâu thật đậm, con bé cười khanh khách vì Nettie vừa hôn, vừa cù nó.
- Thiên thần, thiền thần
Nettie gọi tất cả trẻ con “My angel.” Nettie lấy trong rỏ ra một quả sung thật chín và hỏi Linh
- Miss Lin, cô cho phép thiên thần ăn quả sung được không?
- Được, được
- Miss Lin, cô ngồi ở ngoài trời, cô không nực nội sao? Miss Myrtle không bao giờ ra vườn khi nóng như thế này.
Linh cười:
- Tôi chịu nóng quen rồi, ở nước tôi, khí hậu còn nóng hơn thế này.
- Thiệt hả? Nước cô ở thật xa, phải đi máy bay mới tới.
- Biết đâu đấy, một ngày nào đó Nettie sẽ đi máy bay.
- Chẳng bao giờ đâu, Miss Lin. Tôi nghèo lắm
- Nước tôi cũng có rất nhiều người nghèo, rất nghèo.
- Nhưng cô đâu có nghèo
- Ôi, không biết đâu được, giầu mà chiến tranh tới thì cũng mất hết, thành nghèo.
Nettie đưa Linh rỏ sung:
- Biếu cô rỏ sung, tôi biết cô thích vì Miss Myrtle cho tôi nếm mứt sung cô làm.
- Cám ơn Nettie.
- Miss Lin, tôi hỏi cô một điều này có được không?
- Được, Nettie cần gì vậy?
- Cô chỉ cho tôi cách làm mứt sung của cô. Miss Myrtle bảo tôi cô cho cái gia vị gì của Tầu nên mứt của cô rất khác.
Linh phì cười:
- Tưởng gì. Cái gia vị đó là củ gừng, chỉ cho một chút xíu thôi. Nhưng ở siêu thị không có bán đâu. Để tôi cho Nettie.
- Cám ơn Miss Lin. Bây giờ tôi phải về làm vài thứ lặt vặt cho Miss Myrtle.
- Cám ơn Nettie.
Nettie cúi xuống nói với bé Ly:
- Thiên thần, cho xin miếng đường.
Con bé cong môi, hôn đánh chụt vào má Nettie.
Linh cũng gấp baó, nhặt đồ chơi của con. Hai mẹ con đi vào nhà, Linh sửa soạn bữa cơm chiều.
Back to top
View user's profile Send private message
Ho^t Thi Mi't



Joined: 05 Dec 2005
Posts: 1150

PostPosted: Wed Jun 13, 2012 10:22 pm    Post subject: Reply with quote

Jim bón cơm cho bé Ly ăn trước và nói chuyện với George trong lúc Linh làm cơm.

Tiếng nói đều đều phát ra qua chiếc radio nhỏ để ở góc quầy bếp. “And that’s the way it is.” Walter Cronkite vừa chấm dứt buổi phát thanh hàng ngày bằng câu kết thúc “Sự tình hôm nay là như vậy”. Linh thở dài, sự thể có thể bi đát đến vậy sao. Quốc Hội Hoa Kỳ vừa tuyên bố họ đã hoàn tất dự án “Viện Trợ Hải Ngoại” (Foreign Assitance Act). Trong tài khoá 1974-1975, Quốc Hội sẽ chuẩn chi $700 triệu cho Việt Nam Cộng Hòa… Nghe hết bản tin Linh đem thức ăn ra bàn, sắp xếp đĩa, dao, nỉa và khăn ăn. George đứng dậy:

- Linh cần tôi giúp gì không?
- Dạ tôi xong rồi, anh uống gì?
- Tôi có bia rồi.
- Jim, anh uống gì?
- Anh cũng có bia rồi.
- George, anh lấy dùm tôi ba ly nước nhe.
- Được, chị

Jim lau mặt và tay cho con, rồi nhắc bé Ly ra khỏi nghế. Chàng đưa con mấy đồ chơi và vài quyển sách, con bé ngồi chơi một mình.
Jim kéo nghế cho vợ ngồi, chàng ngồi đối diện với George. Linh lên tiếng

- George, mời anh sơi cơm. Cơm thường thôi nhe, tôi không bầy vẽ gì đâu.
- Cơm thường như thế này, tôi ăn cả đời được
- Đâu có được, cậu! Sáng nay Linh tuyên bố Linh chi nuôi cậu đến khi cậu tìm được vợ thôi.
- Thật sao hả chị? Vậy chị phải nhanh nhanh làm mối cho tôi.
- Francis đâu? Cô ta rất dể thương lại con nhà giầu, học giỏi
- Nhưng tôi không yêu Francis
- Đâu cần yêu. Cần người nấu bếp thôi. Anh hỏi Jim coi.
Cả ba người cười vang.
- Chẳng bao giờ tôi dám nghĩ chị ở Mỹ mới hơn hai năm.
- Hai năm bốn tháng anh ạ. Mà sao anh nghĩ vậy.
- Tại chị đối đáp rất vui và lịch lãm.
- Ah, cậu chưa biết khi Linh nổi giận đấy.
Linh nguýt chồng một cái.
George cười to:
- Nói thật đấy, chị có cô bạn nào không, chị làm mối cho tôi đi.
- Ba má anh bẻ gẫy cổ tôi.
- Đâu có, ba tôi quí chị lắm, lần nào chị đến ngân hàng ông cũng ra nói chuyện với chị.

Cơm nước xong xuôi, Linh bế con vào phòng sửa soạn cho bé Ly đi ngủ. George giúp Jim dọn dẹp rồi hai chàng ra nghế salon ngồi nói chuyện. George mở đầu:

_Mấy hôm nay cậu có nghe tin tức về chiến tranh Việt Nam không?

_Có! Theo tớ chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ đã phủi tay, họ để mặc Việt Nam Cộng Hòa, một nước nghèo nàn, tự chống lại làn sóng đỏ của chủ nghĩa Karl Marx, cầm đầu bởi đảng Cộng Sản Nga Sô và Trung Cộng.

_Ừ, Mỹ và Việt Cộng đã thoả thuận đình chiến theo Hiệp Ước Hoà Bình Paris, Tháng Giêng 1973. Mỹ sẽ rút lui ra khỏi Viêt Nam; Việt Cộng sẽ trao trả tù binh Mỹ trong vòng 60 ngày; Việt cộng được quyền duy trì 150,000 quân lính ở trong Nam và chia quyền lãnh đạo miền Nam cùng với thủ tướng Thiệu; chính phủ Nam Việt Nam và Việt Cộng sẽ tiếp tục đàm luận với hy vọng hai bên sẽ hoà giải và đem thái bình cho đất nước. Theo tớ, thoả hiêp Paris chỉ là một cách cho Mỹ rút lui khỏi Việt Nam.

_Cậu nói phải! Sau 15 năm chiến tranh, dân chúng Mỹ càng ngày càng phản đối chính phủ tham gia vào một trận chiến chẳng liên hệ, hay đem lợi ích cho đất nước họ. Họ không tin vào lý thuyết hiệu ứng dây truyền (The Domino Effect) mà tổng thống Eisenhower và các quân sự gia đã khẳng định rằng Nam Việt Nam là quân cờ then chốt, là một thành trì quan trọng trong chương trình kìm hãm chủ nghĩa Cộng Sản của thế giới Tự Do. Nếu Mỹ để Việt Nam rơi vào tay Cộng Sản, thì sau đó chẳng bao lâu các nước Lào, Cambodia, Thái, Đài Loan, Mã Lai, Indonesia, Miến Điện, Ấn Độ cũng sẽ bị nhuộm đỏ.
Đặt bé Ly vào giường, Linh ra phong khách, ngồi cạnh Jim. Cả ba người im lặng, mồi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.

Linh biết, Linh biết, tại vì ngoại trừ cuộc nội chiến 1861-1865, dân Mỹ luôn được hưởng thái bình, đời sống họ bình yên, thanh thản, kinh tế phát triển. Ngày trước lý do họ đã hy sinh, ủng hộ chính phủ tham gia Thế Chiến Thứ Nhất và Thứ Hai vì họ sợ rằng nếu Đức thắng Âu Châu, Đức sẽ thừa thế tấn công Hoa Kỳ. Hơn nữa, nguồn gốc họ từ Âu Châu, họ xót xa khi quân Đức dầy xéo quê hương họ. Còn đối với nước Việt Nam yêu quí của Linh, chỉ có một thiểu số hiểu rõ sự liên hệ của Viêt Nam và tình hình chính trị trên thế giới. Đại đa số chưa nghe đến tên Việt Nam cho đến khi chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố sẽ ủng hộ nhân dân Việt Nam trong chiến trận chống lại chủ nghĩa Maxit Lenin. Họ chẳng hiểu tại sao cái nước bé nhỏ, ở bên kia quả địa cầu, đã gây bao tang thương cho gia đình họ. Trận chiến Việt Nam là trận chiến dài nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Hơn hai triệu lính Hoa Kỳ phục vụ ở Việt Nam, hơn nửa triệu tham gia chiến trường, hơn 50 ngàn thanh niên đã bỏ mình ở nơi đó. Chiến trận càng kéo dài, lòng người càng bất mãn, đến độ họ phỉ báng các chiến sĩ hồi hương. Linh đau nhói, nếu Linh là người lính Mỹ, hoặc là mẹ hay chị của một chiến binh thì Linh sẽ nhận định ra sao về Việt Nam. Liệu Linh có thể đồng ý và tình nguyện nhập ngũ, dấn thân vào chỗ chết không. Liệu Linh có thể sẵn sàng hy sinh cho hai chữ Tự Do không. Dân chúng Hoa Kỳ đã chán nản, họ không thể kiên trì được nữa, họ phản đối kịck liệt.

Jim lên tiếng:
_Tháng Sáu, 1973, Quốc hội và Thượng Nghị Viên phê chuẩn Tu Chính Án “Case-Church Amendment” tuyệt đối cấm quân đội Hoa Kỳ tác chiến trong vùng Đông Nam Á. Hôm nay, Quốc Hội Mỹ chấp thuận giảm viện trợ cho miền Nam Việt Nam, từ 4, 5 tỷ mỹ kim hàng năm, nay chỉ còn 700 triệu mỹ kim. Với 700 triệu mạt rệp làm sao Viet Nam chống đối nổi Viêt Cộng với sự yểm trợ của Nga và Trung Cộng?

- Em biết rồi anh à.
- Tôi thành thực chia buồn với chị, George nói.
- Cám ơn anh

Mắt Linh đỏ hoe, nàng cắn mội để khỏi bật khóc. George vội cáo lỗi, kháo từ. Jim đưa bạn ra cửa, quay vào, chàng kéo Linh vào lòng vỗ về:
_Mình ơi, anh xin lỗi, cho anh xin lỗi. Dân chúng và chính phủ Hoa Kỳ không hiểu lòng kiên trì và hai chữ”Tự Do”, họ đã bỏ rơi Việt Nam, bỏ rơi một đồng minh nhỏ bé của họ.
- Jim, nếu Việt Cộng thắng trận, họ sẽ giết hết gia đình em vì có con gái lấy Mỹ?
- Không Linh, em đừng nói nhảm. Mình sẽ cố gắng tìm cách để đem bố, dì và các em qua đây. Mùng hai Tháng Năm sang năm, em hoàn thành thời gian ba năm định cư. Em sẽ thi lấy quốc tịch Mỹ. Sau đó, em sẽ bảo trợ cho bố, dì và các em. Một năm nữa thôi Linh ơi, gia đình mình sẽ đoàn tụ ở đây.
- Thi lấy quốc tịch có khó không, Jim?
- Anh không biết. Ngày mai, em ra thư viện hỏi, họ sẽ chỉ cho. Anh đoán là họ sẽ hỏi về lịch sử Hoa Kỳ. Em đã biết rồi, chỉ cần ôn lại thôi. Anh nghĩ là không khó đâu.
- Em sợ mình không có đủ thời giờ.
- Chắc quân đội Việt Nam Cộng Hoà có thể cầm cự được vài ba năm nữa. Tình hình cũng bi quan lắm nhưng tụi mình chỉ là con tép nhỏ thì mình làm chuyện nhỏ - đem gia đình em qua bên này là mục tiêu trước nhất.
- Làm sao mà sống, Jim?
- Có sao đâu. Khó vài năm thôi. Chỗ ở không thành vấn đề. Nhà mình rộng, Hải, Minh và Thu sẽ đi học lại ở đây, có phải đóng học phí đâu. Bố, dì ở nhà chơi với cháu
Linh phân vân:
- Jim, anh sẽ đi công tác ở Tripoli, có mình em ở nhà, làm sao em xoay xở đây?
- Việc đầu tiên là em xin nhập tịch. Việc đó em phải làm một mình. Sau đó, tụi mình sẽ tuỳ liệu. Thôi mình đi ngủ đi em.

Linh và Jim vào phòng bé Ly, bé đang say sưa trong giấc ngủ êm đềm. Hai hàng mi cong vút khẽ rung rung. Làn da trắng mịn, đôi môi mọng lâu lâu lại mút chụt một cái. Cánh tay bụ bẫm ẵm chặt con hổ nhồi bông. Linh kéo chăn đắp lại cho con. Lạc lõng giữa đất nước mêng mông này, Jim và Ly là hai nguồn sống duy nhất của Linh. Jim hôn nhẹ lên trán con. Linh hôn hai má phúng phính của con rồi Jim khoác tay vợ, cùng bước về phòng mình. Linh lên giường, gối đầu lên cánh tay rắn chắc của Jim. Anh chàng mỉm cười hiền lành, ôm vợ và thủ thỉ.
- Mình ơi, anh yêu mình nhiều lắm. Anh là người thật diễm phúc, vợ đẹp, con đẹp.
- I love you too, Jim
Jim phì cười:
- Bây giờ anh nói tiếng Việt và em nói tiếng Anh.
- Vậy là tốt, anh học tiếng Việt. Em học tiếng Anh.
- Sao em khôn thế, chẳng bao giờ anh sẽ nói tiếng Việt giỏi như em nói tiếng Anh.
- Tại vì anh không muốn học, chứ đâu phải anh dốt đâu.
- Chẳng dại, cãi nhau với em, anh chỉ thua to.
Jim hôn tóc vợ:
- Ngủ ngon, em.
- Sweet dreams, Jim.

Năm phút sau, Jim đã ngáy khò. Linh nằm thao thức, đầu óc rối bời. Tính nhẩm, như vậy còn 232 ngày nữa Linh mới hoàn tất thời gian định cư để xin nhập tịch. Không hiểu xin bảo trợ cho gia đình có phức tạp và mất nhiều thì giờ chờ đợi không. Linh không thể tưởng tượng nổi có thể cuối sang năm, gia đình Linh sẽ đến đây. Lậy Trời, Lậy Phật, Lậy Chúa Jesus, Lậy Đức Mẹ Maria, làm sao cho con có đủ thời giờ để hoàn tất việc này. Đời thật tréo cẳng ngỗng, vì mẹ mất sớm, Linh phải đi làm. Găp Jim, tưởng đã tìm được mái nhà yên ấm, thì nay tình hình ở quê nhà hỗn loạn, chẳng biết sẽ mất nước lúc nào. Linh cầu nguyện mẹ phù hộ cho bố. Cứ tưởng tượng bố chơi với Ly, con bé lũn tũn chạy theo ông ngoại, rồi bố sẽ dậy Ly tiếng Việt. Linh nói tiếng Việt với bố, với dì và các em. Căn nhà rộng lớn sẽ đầy tiếng cười, tiếng nói. Linh lại nghĩ đến vận mạng của đất nước, sao nước mình, dân mình khổ quá vậy. Trong tài khoá tới, tiền viện trợ giảm xuống chỉ còn 700 triệu mỹ kim, như hạt muối bỏ bể, như họ thí cho con chó hoang một cục xương, sự thật thì chó ở bên này còn sướng hơn nhiều đồng bào Việt Nam của Linh. Làm sao chính phủ cộng hoà có đủ ngân sách cho phí tổn chiến tranh, hành chính và trăm ngàn phí tổn khác. Dân chạy giặc phải bỏ nhà, bỏ ruộng thì làm sao nước mình có thể sản xuất đủ gạo cho nhu cầu trong nước, huống chi xuất cảng để lấy thêm ngoại tệ bổ túc ngân sách. Chẳng lẽ vì Chúa Nguyễn diệt chủng dân tộc Chàm mà ngày nay dân Việt phải trải qua bao chiến tranh, từ Pháp, từ Nhật, rồi Việt Minh Cộng Sản. Trong hơn thế kỷ, dân tộc Việt Nam được hưởng thái bình bao nhiêu năm. Có lẽ không đến mười năm (1954-1961 hay 1962)

Môi trường chính trị ở Hoa Kỳ đã hoàn toàn đổi hướng. Tổng Thống Nixon sợ bị Quốc Hội đàn hạch và ông phải từ chức chưa được 30 ngày. Chính phủ mất hết tín nhiệm, dân chúng Hoa Kỳ tin vào những thông tin của những bình luận gia (anchor man) như Walter Cronkite. Ông được bầu là người có uy tín nhất nước Mỹ. Ông không chỉ tường trình tình hình thế giới hàng ngày, nhất là chiến tranh Viet Nam nhưng những lời phân tách, bình phẩm của ông ảnh hưởng rất nhiều đến sự suy nghĩ của dân chúng. Dĩ nhiên, Jim và Linh đều nghĩ ông không hiểu Cộng Sản, ông quá thiên tả, những điều ông tường trình chỉ có thể coi là ý kiến riêng của ông. Nhiều khi, xem tin tức hàng ngày, Linh tức tới tận cổ. Khốn nỗi, dân Hoa Kỳ không tin báo cáo của chính phủ, họ tin chiến tranh ở Viêt Nam là nội chiến, nên hãy để Nam, Bắc tranh dành với nhau, để người Việt thanh toán người Việt. Lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ, những cảnh hãi hùng, vô nhân đạo của bom đạn được chiếu trên các đài truyền hình. Vụ thảm sát ở Mỹ Lai, ở trường đại học Kent State và Jackson State làm dân chúng phẩn uất; Jane Fonda sang thăm Hà Nội và tuyên bố tội phạm chiến tranh là chính quyền Mỹ chứ không phải là Cộng Sản Việt Nam. Tất cả những sự kiện này làm dân Mỹ đòi hỏi sự rút lui của quân đội Mỹ và cắt tiền viện trợ cho Nam Viêt Nam.

Linh thiếp đi, choàng tỉnh khi nghe tiếng con: “Mommy, mommy”. Ly đã dậy, bé đang trèo lên giường, chui vào nằm giữa bố mẹ. Linh ôm con, chập chờn trong giấc ngủ.

Trời tối đen, đen mù mịt, Linh không nhìn thấy gì hết. Bóng đen sâu thăm thẳm, Linh càng chạy, con đường càng sâu hun hút, tối om. Linh chạy mãi, chạy mãi. Đàng sau, có ai đuổi. Linh vấp ngã hai ba lần. Nhỏm lên, ráng sức chạy tiếp. Linh càng chạy, ai đó càng đuổi theo. Linh có cảm tưởng một ai đó rất độc ác, rất xấu xa đang muốn bắt Linh. Linh chạy, chạy mãi...
- Linh, Linh, sao vậy, dậy đi em.
Nghe tiếng Jim, Linh giật mình, mở mắt.
- Em có ác mộng hay sao, mà nói lải nhải, chân đạp lung tung.
Linh dụi mắt, ngồi thẳng lên
- Jim. Em sợ quá. Có ai đuổi em. Em chạy, chạy mãi, mà không chạy thoát được
Jim ôm Linh:
- Em có ác mộng, chứ có ai đuổi em đâu. Em lo nghĩ nhiều quá.
Bé Ly nghe tiếng bố mẹ, cũng thức dậy:
- Daddy, daddy
Jim dang tay kia ra ôm con:
- Hai người yêu của tui đây!
Linh mỉm cười – cái tổ ấm bé nhỏ của Linh.
Back to top
View user's profile Send private message
Ho^t Thi Mi't



Joined: 05 Dec 2005
Posts: 1150

PostPosted: Wed Jun 13, 2012 10:43 pm    Post subject: Reply with quote

Linh viết thư báo tin cho bố là Linh đã bắt đầu sửa soạn xin nhập tịch. Jim và Linh sợ tình hình Viet Nam suy sụp và Việt Nam Cộng Hoà không đủ sức chống lại Cộng Sản. Linh nói với bố là giấy tờ cũng không có gì khó khăn. Trở ngại độc nhất là luật di trú đòi hỏi Linh phải hoàn tất ba năm định cư. Linh mong bố yên chí, Linh sẽ tìm đủ mọi cách để đem gia đình qua bên này. Linh gọi Thư, hai đứa cùng khóc vì lo cho gia đình, lo cho lũ bạn ở nhà, ba nhỏ Trang, Vi và Ngọc đều có con thơ, than thở cho số phận đất nước nhược tiểu, làm quân bài cho tụi đầu to, miệng lớn. Thư còn lo hơn Linh vì hai anh em Thư chỉ có giấy phép nhập cảnh du học (student visa), không thể bảo lãnh cho gia đình được.

Chiều thứ bẩy, bà nội của Jim sang trông bé Ly hộ mấy tiếng, hai vợ chồng Linh vào club ăn cơm tối và gặp ông bà Rosenweig và Lensing (bố mẹ của George). Chuyện nọ, chuyện kia, bàn tán về quyết định của quốc hội giảm viện trợ cho Viêt Nam. Họ hỏi thăm tình trạng gia đình Linh. Linh trả lời, hai vợ chồng Linh đang dự tính xin bảo lãnh gia đình Linh qua bên này. Họ tỏ vẻ vui mừng:

- Thật sao? Chúng tôi rất mừng. Chúng tôi nghĩ gia đình bà cũng dễ thương như bà vậy. Chúng tôi có thể làm gì để giúp bà?

Người Mỹ thật lạ, họ không ủng hộ chiến trận chống cộng ở Việt Nam; họ biểu tình, la hét, phản đối ầm ĩ; thẳng tay sỉ nhục nhà cầm quyền Mỹ cũng như Việt Nam, nhưng đối với cá nhân, họ không nhìn người Việt Nam là kẻ thù. Họ dang tay tiếp đón Linh nồng hậu. Khi từ giã, bà Rosenweig đưa Linh tấm danh thiếp:
- Linh, gọi tôi bất cứ lúc nào, tôi sẵn sàng gíup bà.
Còn ông Goerge Lensing cười:
- Linh, bà biết số phone và văn phòng của tôi. Khi nào bà cần gì, bà gọi điện thoại hay đến văn phòng cũng được.

Hai vợ chồng Linh cám ơn và từ giã. Trên đường về, Jim bàn với Linh, có lẽ Linh nên nhờ bà Virginia Rosenweig vì bả là nghị viên thành phố. Giúp đỡ dân là bổn phận của bả. Dĩ nhiên, là nghị viên bả biết đường biết nẻo, hy vọng bả có thể yêu cầu Văn Phòng Di Trú (Immigration Office) cho Linh nhập tịch trước thời hạn vì trường hợp khẩn cấp.

- Nội, chúng con đã về.
- Đi chơi vui không con?
- Dạ vui, nội. Cháu có ngoan không nội?
- Cháu ngoan như thiên thần.

Chuyện trò vài phút, nội dục Jim đưa nội về nhà.
- Nội gặp các cháu ngày mai ở nhà thờ nhe.
- Dạ vâng, ngày mai tới lượt con làm cơm trưa, nội nhớ nhe.
- Ngày mai, con nấu món gì vậy?
- Con đã làm lasagna rồi, chỉ việc nướng qua lại là xong.
- Ngon, ngon, món đó của con là tuyệt. Nội về đây.
- Dạ vâng, cám ơn nội
- Không có chi, không có chi. Nội thích trông Ly lắm.

Nội và bà má chồng nói vậy chứ Linh cũng ít dám nhờ. Thỉnh thoảng, Kay, em gái của Jim trông Ly, Linh trả tiền cho cô bé và tip đàng hoàng. Mỹ là thẳng thắng như vậy đó.

Sau lễ ở nhà thờ, cả gia đình quây quần ở nhà Linh, bà Myrtle cũng qua ăn cơm. Mọi người đều tỏ ý lo âu cho Linh về tình hình ở Việt Nam. Linh xót xa trong lòng, nếu không có cô con dâu Việt Nam thì có lẽ gia đình Jim sẽ ăn mừng vì chiến tranh đã chấm dứt. Ba má Jim không phải lo cậu con thứ hai Mike, vừa đủ 17 tuổi, bị “trúng số” quân dịch nữa. Jim tuyên bố, Jim và Linh sẽ bảo trợ cho gia đình Linh định cư ở Mỹ. Cả nhà ngạc nhiên và vui mừng ra mặt. Bố Jim vỗ vai con:

- Đúng, đúng, các con quyết đinh như vậy là đúng nhất.

Nội, má Jim, Myrtle và Kay ôm chầm lấy Linh, hôn chùn chụt vào má Linh:
- Con sẽ hết lo một khi gia đình con đến đây.
- Em sẽ có bạn Việt Nam, Thu sẽ đi học với em, phải không Linh?

Vài ngày sau, hầu như cả tỉnh đều biết Linh sẽ bảo trợ gia đình sang định cư ở Hoa Kỳ. Bạn bè gọi điện thoại xin giúp đỡ bất cứ Linh cần gì. Ngay cả Nettie, cũng chạy qua, và nói bả sẽ trông Ly cho Linh, nếu Linh phải đi New Orleans hay đi bất cứ đâu để lo công việc.

Những ngày chờ đợi kéo dài. Tin tức ở Viêt Nam càng tệ hại. Linh quá lo lắng, bỏ ăn, bỏ ngủ, sụt cân, chỉ còn độ 90lbs. Jim và bà má chồng hết sức an ủi Linh và dục Linh ăn cho lại sức. Bà Rosenweig liên lạc với Văn Phòng Di Trú nhưng đơn của Linh bị bãi bỏ vì tình hình không khẩn cấp! Bả an ủi Linh, có lẽ phải chờ một thời gian nữa xem tình hình tiến triển tới đâu đã.
Back to top
View user's profile Send private message
Ho^t Thi Mi't



Joined: 05 Dec 2005
Posts: 1150

PostPosted: Wed Jun 13, 2012 10:53 pm    Post subject: Reply with quote

Trời mùa đông âm u, lạnh lẽo. Cái lạnh ngoài trời không thấm tháp bằng nỗi cô đơn trong lòng. Không có bé Ly thì có lẽ Linh dám bỏ cái xứ này để về Việt Nam. Nhớ nhà quá thì nghĩ quẩn, nghĩ quanh chứ về Việt Nam giờ này thì Linh cũng chẳng làm gì được. Gần đến lễ Giáng Sinh, Jim đi công tác ở Luân Đôn và Tripoli chưa về. Linh chẳng còn tâm trí lo trang trí nhà cửa, làm bánh như mọi năm. Bà Marilyn tội nghiệp Linh, an ủi:

- Thôi Linh, đừng làm gì năm nay, các con qua nhà mẹ ăn lễ Giáng Sinh và Năm Mới đi.
- Cám ơn mẹ, để con xem sao đã.

Tiếng chuông điên thoại đánh thức Linh dậy. Linh với tay nhắc ống nghe, Thư sụt sùi:
- Linh, Thư đây.
- Thư, chuyện gì mà mi gọi ta giờ này?
- Ta vừa nghe tin tức sáng nay. Việt Cộng tấn công Phước Long.
Linh chưng hững.
- Thật không Thư? Phước Long! Phước Long ở phía Tây Bắc Saigon, đi qua Biên Hoà, Long Khánh thì đến Phước Long? Chữ ký chưa ráo mực! Miệng thì tuyên bố đình chiến.
- Đình chiến cái gì. Nó chỉ đợi thằng Mỹ đình chiến, cắp đít về nước là nó trở mặt liền. Ta mới nghe tin tức sáng nay, ta gọi mi liền. Tình hình thế này, ta không biết xoay sở ra sao.
- Nhà mi có điện thoại, mi gọi bác chưa?
- Ba ta vẫn hy vọng Mỹ sẽ can thiệp và thành lập chính phủ trung lập.
- Tụi ta không nghĩ như vậy. Ta nghĩ Mỹ nó bỏ rơi nước mình rồi.
Thư không trả lời, Linh tiếp tục:
- Mi nhớ Quốc Hội đã cấm quân đội Mỹ tác chiến ở Đông Nam Á và ba tháng trước lão Ford đã khoan hồng tụi trốn quân dịch. Họ phủi tay rồi. Jim với ta chẳng còn hy vọng gì vào nước Mỹ cả.
- Tụi nó vào thì chết hết.
- Ta nhớ chứ. Tết Mậu Thân ở Huế bao nhiêu người bị tụi nó thảm sát.
- Giấy tờ xin nhập tịch của mi đi đến đâu rồi?
Linh thở dài:
- Đơn của ta bị Văn Phòng Di Trú bãi bỏ.
- Mi còn phải chờ bao nhiêu ngày nữa?
- 139 ngày.
- Gia đình mi còn có hy vọng, chứ ta không biết làm gì bây giờ.
- Chưa biết đâu được, mi ơi. Mi nhớ không, Hiệp Định Geneve có bao gồm điều kiện di dân sau khi hai bên đình chiến, nên tụi mình mới di cư từ Bắc vào Nam. Hiệp Ước Hoà Bình Paris có đả động gì đến vấn đề di dân không hả Thư?
- Mi tưởng tượng hão, Linh ơi. Nước nào chứa mình đây? Chỉ có nhẩy xuống biển. Ê, ta xin lỗi mi nhé, ta có đánh thức Jim dậy không đấy?
- Không sao mi, Jim đi công tác, me sừ không có nhà.
- Mi ở nhà một mình hả?
- Thì hai mẹ con ta.
- Mi to gan thiệt, mi có sợ ma không?
- Sợ ma thì ta không sợ. Ở đây rất yên, nhưng ta buồn và nhớ nhà lắm mi ơi.

Thư ngần ngừ, không muốn làm bạn khóc:
- Ta cũng vậy, bên này trời lạnh thấu xương. Hai ngày nữa thì ta hết khoá học. Hai anh em ta chẳng co tiền đi đâu hết, nên ở lại trong trường.
Linh im lặng, nước mắt trào lên khoé mắt
- Thôi ta cúp giây nhe. Ta cầu mong mọi sự bình an ở nước nhà. Chúc mi, Jim và cháu Ly một Giáng Sinh vui vẻ, tụi mi hạnh phúc nhe.
- Cám ơn mi. Ta sẽ gọi mi sau.

Mới gần ba giờ sáng, không ngủ được, Linh ra bàn viết thư cho bố và lũ bạn ở Việt Nam. Chiều tối Jim gọi, sau khi Linh đã nghe tin tổng thống Ford lên tiếng phản đối hành động vi phạm Hiệp Ước Hoà Bình của Cộng Sản Việt Nam nhưng ông không thể cho quân đội Mỹ tái gia nhập chiến trường vì ông phải tuân lệnh của Quốc Hội. Jim nói với vợ:
- Việt Cộng dò phản ứng của Mỹ, nếu Mỹ không động đậy thì họ sẽ tiến tới.
Linh chán nản:
- Em nản quá, chẳng thiết làm gì cả.
- Không được em, ngày mai em gọi bà Virginia, yêu cầu bả gọi Văn Phòng Di Trú nữa đi.
- Có hy vọng gì không Jim?
- Làm sao anh biết được, nhưng em phải cố gắng.
- Khi nào anh về?
- Linh! Em có thời khắc biểu của anh mà, em không nhớ sao?
- Đầu óc em rối bời, em chẳng nhớ gì hết.
- Linh, em phải can đảm lên. Bữa nay, em làm gì.
- Em chẳng làm gì hết.
- Bé Ly đâu?
- Em đem cho bé Ly rồi!
- Em nói nhảm, bé Ly đâu?
- Mike và Kay đưa bé Ly qua nội chơi, chắc cũng sắp về rồi. Mẹ nói nếu em không muốn trang hoàng nhà cửa cho Giáng Sinh thì tụi mình qua bên nhà mẹ.
- Hum! Hum! Nhưng nhà mình lạnh ngắt, chẳng có vẻ gì là Giáng Sinh cả.
- Việt Nam nghèo nàn, chẳng Giáng Sinh, chẳng Tết có sao đâu.
Jim không trả lời. Chờ một lúc, thấy vợ vẫn im lặng, chàng lên tiếng:
- Mình ơi
Linh làm thinh, Jim tiếp tục:
- Mình ơi
- So?
- Anh yêu mình nhiều lắm
Cái anh chàng này biết cách đánh trúng tim đen của Linh!
- Em phải can đảm thì mới được. Vận mạng gia đình ở trong tay em, đừng nản chí. Where there’s a will, there’s a way. Hiện giờ, em phải bận rộn, bới việc ra làm, thì đầu óc em mới không bị khủng khoảng. Việc tới đâu hay tới đó, nhưng em không được khóc. Em phải gạt nước mắt, lo thu xếp mọi chuyện. Tuần sau, anh sẽ về.
- Vâng.
- Ngày mai, em sẽ gọi Virginia
- Vâng.
- Em sẽ làm gì nữa?
- Sửa soạn Giáng Sinh
- Anh yêu mình nhiều lắm.
- I love you too
- Ngủ ngon, em
- Sweet dreams, Jim

Jim ở nhà sáu tuần không phải đi xa. Jim thúc dục và giúp Linh làm bánh, kẹo, trang trí nhà cửa, tham dự chương trình Noel ở nhà thờ và trường của Mike và Kay, giúp hội từ thiện trong tỉnh, sắm quà Noel cho gia đình và bạn bè. Jim cố tình làm Linh bận bịu, bớt lo âu và không còn đủ thì giờ nghe những bài bình luận về tinh hình Việt Nam. Trước Giáng Sinh, Việt Cộng đã chiếm hai quận lỵ và tich thâu hai khẩu đại bác 105mm trong tiểu khu Phước Long. Linh bảo Jim:
- Em không tin, thế nào Việt Nam Cộng Hoà cũng dành lại.
- Có thể em ạ. Nhưng em nên nhớ là sau thằng Việt Cộng còn thằng Tầu và Nga, và mục đích duy nhất của họ là chiếm miền Nam Việt Nam.
Linh bực mình, gắt chồng:
- Vậy Mỹ cứ đứng nhìn sao?
Jim, nhìn vợ, ái ngại:
- Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi. Chiến tranh ở Việt Nam không được giải quyết trên mặt trận, chính sách của chính phủ Mỹ đã đổi chiều hướng. Anh không phủ nhận, chính phủ Mỹ phải đặt quyền lợi của nước Mỹ trên những nước khác, mặc dù là đồng minh.
Linh ngao ngán:
- Chỉ tội nước em, bé nhỏ, nhược tiểu.

Tin tức buổi chiều ngày cuối cùng của năm 1974 làm Linh đau điếng người, mặc dù tin chưa được rõ, Walter Cronkite tường trình quân đội chính quy của Cộng Sản Bắc Việt cùng với thiết giáp và pháo binh tấn công Phước Bình, Phước Long và núi Bà Rá. Đầu tháng Giêng, 1975, Linh phấn khởi khi nghe tin Không Quân Việt Nam thực hiện phi vụ yểm trợ cho Biệt Kích dù đổ bộ để chiếm lại hai quận lỵ. Linh cầu nguyện cho miền Nam thắng trận. Nếu miền Nam thắng trận này thi`may ra Quốc Hội Mỹ sẽ tăng viện trợ. Niềm hy vọng của Linh bị dẹp tan, khi nghe tin tức sáng hôm sau, Biệt Kích dù vừa hoàn tất cuộc đổ bộ thì hơn 250 binh sĩ Biệt Kích Dù bị lọt vào ổ phục kích của Việt Cộng.

Linh gọi điên thoại cho Thư:
- A lô
- Thư, ta đây. Mi khoẻ không?
- Ta vẫn thường, nhưng ta lo cho đất nước mình quá, mi ơi.
- Mình mất Phước Long rồi. Ta nghe đài truyền hình bình luận, phe mình không có đủ tình báo về vị trí của VC nên bị lọt vào bẫy. Mi co biết gì không?
- Tao cũng nghe tin tức như vây. Bố ta sợ rằng VC đặt tình báo ngầm trong bộ chỉ huy của mình.
- Sao Không Quân mình không xử dụng chiến lược, “carpet bombing”, giết hết chúng nó?
- Làm sao mình biết được. Không hiểu mình có đủ phi cơ và súng đạn. Ta nghe phong phanh vũ khí Mỹ để lại là đồ phế thải, hạng bét, súng thì cái kẹt, cái hỏng, đạn thì không đủ, trong khi Nga tiếp tục viện trợ cho VC AK-47 mới toanh.
- Họ còn nói là chiến lược của mình không bằng của VC, tướng Đống mới lãnh nhiệm vụ được ba bốn tháng nên ông không tham hiểu tình hình địa phương. Jim nói bình luận như vây không quân bằng. Mình không đủ quân để bảo vệ tất cả các yếu điểm. Tui tao còn sợ quân lực Việt Nam bị mất tinh thần chiến đấu vì mình mất sự ủng hộ của Mỹ.
- Linh, hai anh em ta sẽ đi Paris tham dự cuộc biểu tình phản đối Cộng Sản Việt Nam. Thứ ngu xuẩn, đem voi về dầy đất nước!
- Ừ Thư, phải chi ta đi được. Mi nhớ ho hét cho thật to nhe. Mi là đại diện của dân mình, la hét thật to, đả đảo lũ Việt Cộng. Hy vọng Liên Hiệp Quốc sẽ can thiệp.
- Mi nghĩ Liên Hiệp Quốc sẽ can thiệp hả?
- Thì ta hy vọng vậy thôi, chứ làm sao ta biết được.
- Hôm qua Jim nói với ta Jim sợ Việt Cộng sẽ tấn công vùng Cao Nguyên, cắt đứt đường từ Nam ra Trung. Chẳng biết mình có chống cự được hay không.
- Ta lo quá Linh ơi
- Ta cũng vậy. Ta gọi vào sở cho Bố ta, nhưng không dám nói nhiều. Cụ cũng lo lắm, nhưng cụ vẫn dặn ta đừng quá lo vì dù sao cũng còn quốc tế.
- Mỹ đã bán rẻ nước mình rồi, quốc tế cũng chẳng can thiệp đâu.
Linh thở dài, lòng nặng chĩu. Nàng chia tay với bạn rồi sửa soạn cho bé Ly đi ngủ.

Đơn xin nhập tịch của Linh bị bãi bỏ lần nữa với cùng lý do, tình hình Việt Nam không khẩn cấp và sinh mạng gia đình Linh không bị đe dọa. Mặt ngoài tình hình có vẽ yên tĩnh nhưng ai cũng biết, như một ngọn núi lửa, nó có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Vào cuối tháng hai, Jim nói với Linh, Jim nghe tin đồn Việt Cộng đang di chuyển gần 20 sư đoàn vào miền Nam. Linh tái người. Chiến tranh sắp bùng nổ.



Last edited by Ho^t Thi Mi't on Thu Jul 19, 2012 11:45 am; edited 1 time in total
Back to top
View user's profile Send private message
Phung Mai



Joined: 15 Aug 2005
Posts: 3481
Location: Houston

PostPosted: Tue Jun 19, 2012 4:33 am    Post subject: Di tản Reply with quote


Tàu từ từ tách bến, chầm chậm qua tượng Đức Trần Hưng Đạo, bỏ lại sau lưng những con đường và hàng phố quen thuộc bên sông. Như cùng tâm trạng với dân di tản, chiếc tàu lặng lẽ rẽ sóng, ánh đèn vàng leo lét dọc bến đò Thủ Thiêm xa dần, xa dần....
Tiếng pháo kích vẫn ì ầm đâu đây, mọi người yên lặng, nét mặt u sầu. Ngoài tiếng động cơ tàu, không gian như lắng xuống, mọi người biết mình đang chạy trốn, nhưng đi đâu, đến đâu... còn trong mơ hồ.

Vài ngọn gió lành lạnh thoảng qua, sợ các bé bị ốm vì phơi sương qua đêm. chị Trâm bảo Trang:
- Tìm chỗ cho trẻ con trước đã em ạ, mọi việc ngày mai tính sau, hãy xuống tầng dưới xem sao.
Không ngờ phía dưới cũng đông nghẹt người, từng bước từng bước len qua đám đông, hai chị em tìm được một chỗ tàm tạm gần góc tàu, đủ cho cả nhà có chỗ duỗi chân, nghỉ ngơi.
Trải tạm tấm khăn giường cho các bé nằm, các cụ ngồi dựa lưng vào thành tàu, tâm trạng hoang mang, không ai chợp mắt được.

Trong khi đó, Tâm đi ngược ra phía cổng, ngoài kia đã tạm bớt chen lấn và phía cánh trái, gần mép sông, có bóng anh Hòa đang tất tả chạy, dáo dác tìm kiếm. Vừa mừng vừa bực, Tâm gắt:
- Anh đi đâu ?
- Anh đi cất xe, thế cả nhà đâu ?
- Sao lâu thế, đợi anh mãi không được, em phải cho cả nhà lên tàu rồi, theo em nhanh lên may ra còn kịp.

Hai anh em phóng vội về phía cuối bờ sông, vừa đi anh Hòa vừa hổn hển kể:
- Quên mấy tờ khai sinh của hai cháu và giấy hôn thú của anh chị trong cóp xe. Hôm kia anh lấy ở nhà băng về , bấn loạn công việc, quên đưa chị cất. Anh xin lỗi chú.
- Mà chiếc xe đi đời rồi em ạ, anh đi có độ mười lăm phút, quay lại tìm xe, chỉ trong chớp mắt chúng đã tháo mất hai bánh sau. Đang định lấy nốt hai bánh trước, thấy anh chúng chạy mất, may mà giấy tờ vẫn còn.
- Nếu vậy chắc xe của em cũng chẳng còn, thôi tiếc làm gì.

Hối hả về đến chỗ cũ, Tâm chưng hửng, nơi tàu đậu hồi nãy, bây giờ là khoảng sông trống, dân chúng chạy qua chạy lại như chim lạc đàn. Hỏi thăm chung quanh mới biết tàu vừa rời bến độ nửa tiếng.
- Đi ngay anh, xem còn tàu nào cho lên nữa không.
Tiếp tục tiến sâu vào phía cuối bờ sông, có thêm nhiều tàu khác đã rời bến, Tâm thẫn thờ bước chậm lại, bỗng anh Hòa kêu lên:
- Hình như còn một chiếc đang đậu phía kia kìa chú, nhanh lên.

Đến gần nơi, một chiếc tàu chở hàng loại trung bình, trên tàu dân chúng lố nhố đứng đợi, lạ một điều là trên bờ có mấy gia đình cứ đứng nhìn, không thấy họ bước lên. Đang phân vân chưa biết tính sao thì có người vỗ vai Tâm:
- Anh Tâm, chị và các cháu đâu?
Hóa ra là vợ chồng cô em họ bên ngoại của Tâm, chú Luyện, chú em rể hồi chiều đến báo tin.
- Sao cô chú vẫn còn ở đây ?
- Chúng em đi đón bố mẹ tít gần chợ An Đông, bố em đang đau, sưng cả hai đầu gối nên không đi được.
Mẹ không chịu đi nữa và bắt chúng em phải đi ngay, cụ tin vẫn còn cửa hàng vải trong chợ nên không lo.
- Biết đã trễ hẹn nhưng hy vọng ra gặp bạn bè, tìm cách xoay sở, ai ngờ tàu nào cũng đã rời bến.

Chỉ tay vào chiếc tàu buôn trước mặt, chú bảo:
- Đây là chiếc tàu chở hàng nhưng họ dùng để đưa người ra biển. Hồi nãy em dọ hỏi thì họ đang đợi người lái tàu đến, hình như phải đóng tiền mới lên được, để em ra tìm chủ tàu xem sao.
Lát sau chú chạy vội về :
- Gần giờ giới nghiêm rồi, vẫn chưa tìm được tài công, họ khá hốt hoảng nên sau khi biết em là hải quân, họ bằng lòng cho đi với điều kiện em phải lái tàu. Biết thóp của chủ tàu nên em đã mà cả, ngoài bốn anh em mình, phải cho mấy gia đình kia cùng lên.
Đôi mắt biết ơn, mừng rỡ, anh Hòa và Tâm bắt chặt tay chú.
- Thôi nhanh lên, hai anh ra báo với mấy gia đình kia và lên tàu ngay. Chuyến tàu chót đêm nay đấy, nhanh kẻo hụt mất.
Nhờ đã quen với những chuyến giang hành ban đêm gần lưu vực sông Cửu Long, chú Luyện điều khiển chiếc tàu không mấy khó khăn.

Bên tàu Trang đi, qua một đêm thức trắng, nhướng đôi mắt mệt mỏi nhìn lên boong tàu phía trên, đã có vài tia sáng mờ mờ, Trang gọi chị:
- Chị à, trời sắp sáng rồi, thu xếp cho đám trẻ xong mình lên trên xem tàu đã đến đâu rồi.
- Mẹ ngồi với các cháu một tí mẹ nhé, chúng con lên xem tình hình như thế nào, chị Trâm nói.
- Đợi bố đi cùng, cụ ông lên tiếng, hai bà ngồi với các cháu bé đễ giữ chỗ, Trang bế bé Na theo, sợ nó khóc đấy.

Chưa có ánh mặt trời, phương đông hừng lên một vệt sáng nhẹ, chưa rõ nét. Trên sàn tàu, kẻ nằm, người ngồi, ngủ gà ngủ gật.
- Các con có thấy tàu đi về hướng đông không ?
- Dạ, nhưng như vậy là họ đi về đâu ?
- Bây giờ thì chưa biết, để bố hỏi các anh lính có nhiệm vụ ở đây khắc rõ. Trời còn lạnh đấy, Trang bế con xuống trước trông lũ trẻ với mẹ. Trâm theo bố đi môt vòng tìm xem có Hòa với Tâm không.

Cụ tiến về phía thành tàu, quay nhìn lại hướng tây, một giải núi mờ mờ phía tận chân trời, đất nước Việt Nam đó ư ?
Tất cả ra đi thật sao?
Hôm nay là ngày 30 tháng tư, hầu hết dân di tản thảng thốt ra đi nhưng vẫn nghĩ sẽ có ngày trở về, không ai biết rằng đó là ngày cuối cùng của nước Việt Nam Cộng Hòa.
Đi hết một vòng tàu, không thấy bóng dáng của Hòa và Tâm đâu cả, nhưng cụ vẫn tin họ sẽ đi được và điềm tĩnh trấn an con.
- Thôi con xuống đi, chắc hai cậu ấy đi chuyến khác rồi, lát nữa bố xuống.
Trâm đi rồi, ông cụ nhòa lệ lại cố ngoái về phía tây lần nữa, vệt giải núi xanh xanh đang xa dần, xa dần và biến mất tận phía chân trời, bất giác cụ buông tiếng thở dài.
Có nhà mà không về được, trong lòng trăm mối ngổn ngang, từ đây bỏ lại tất cả sau lưng để rồi đi về đâu không rõ, không hướng định.
Cụ cúi đầu, trầm ngâm, mấy câu vịnh của thi sĩ Tản Đà bỗng dưng trở lại trong ký ức.

" Nọ bức dư đồ thử đứng coi
Sông sông, núi núi khéo bia cười
Biết bao lúc mới công vờn vẽ
Sao đến bây giờ rách tả tơi. "

Đến gần trưa, quân đội bắt đầu phát cho ít nước uống, bảo dân chúng tạm thời tự túc thức ăn trong ngày đầu cho đến khi họ nấu được cơm và sẽ phân phát thêm.
Sang đến ngày thứ nhì, đứng trên boong tàu bế con, nhìn xa xa Trang thấy có thêm mấy điểm đen to dần, to dần, đang di động cùng hướng tiến đến gần. Tiếng loa phóng thanh báo cho biết các tàu đang liên lạc và được lệnh tập trung gần đảo Côn Sơn. Trang thầm mong Tâm và anh Hòa có mặt trong một của những chiếc tàu đó.

- Xin đồng bào lên làm lễ chào quốc kỳ.
Mọi người lục tục leo lên boong tàu, cùng cất tiếng hát trong nghẹn ngào....Này công dân ơi.... nhưng sao lá cờ vàng ba sọc đỏ lại từ từ hạ xuống ?
Sau được biết đây là lễ hạ kỳ, không ai bảo ai, mọi người đều ngấn lệ, từ nay là kẻ lưu vong, đến ngày nào mới có dịp chào lá cờ thân yêu lần nữa.
Chiều hôm đó, các chiến hạm hải quân khác đã đến gần, xa xa nghe tiếng ầm ầm, hóa ra mấy chiếc trực thăng đang bị xô xuống biển, mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Bên này tàu, Trang cũng không hiểu sao, quân lính được lệnh phải hủy bỏ vũ khí, ném hết xuống biển.
Hằng ngày mỗi gia đình được cung cấp chút cơm trắng và nước uống tạm đủ dùng cho đến một hôm thấy quân đội Mỹ tiếp tế thêm thực phẩm. Mấy hôm sau, bé Na bị đi tướt, có lẽ vì nước uống lạ, may chị Trâm cẩn thận đem theo ít thuốc, cháu bớt dần.

Đến một hôm, Trang thấy bao nhiêu tàu Hải quân tiến gần nhau. Một vài chiếc thuyền tư nhân nhỏ cặp sát các tàu lớn, xin cho người lên. Tàu của Trang cũng nhận thêm người, mỗi khi biết có tàu chuyển người lên là Trang hớt hải chạy đến tìm, vẫn bặt tăm bóng dáng của Tâm và anh Hòa.
Cùng lúc cũng có môt số người trên tàu lớn đổi ý muốn trở về nhà, phần đông là những quân nhân, bắt buộc theo tàu vì công vụ, chưa kịp chuẩn bị ra đi vì còn gia đình, vợ con, bố mẹ kẹt lại.
Nhiều anh em cố khuyên can, về sẽ có nhiều rủi hơn may, nhưng không đành lòng ra đi một mình, các anh ấy vẫy tay chào rồi xuống thuyền nhỏ quay về.





Đoàn tàu được lệnh đi theo đội hình trực chỉ Subic Bay của Phi luật Tân. Hai ngày sau, đến Subic Bay, dân chúng được chuyển lên bờ, được ăn uống đầy đủ và phân phát cho ít quần áo cũ, tùy ai muốn chọn cái nào mặc vừa. Trang và chị Trâm chọn vài bộ cho các con để có cái tạm thay đổi.
Ở Subic Bay gần một ngày nghỉ ngơi, dân chúng lại được lệnh lên chiếc tàu khác để đến Guam. Hai ngày sau, đến Guam, đồng bào được hướng dẫn đến các trại, đó là những dẫy lều làm bằng vải bạt kaki màu xanh đậm của nhà binh. Mỗi gia đình ghi tên ra lãnh chút vật dụng hằng ngày như khăn tắm, sà phòng, giấy vệ sinh..v..v..
Sau khi tạm yên ổn, chị Trâm và Trang lên phòng thông tin của trại, ghi tên gia đình và xin tìm anh Hòa và Tâm.

Không ngờ chỉ ngay chiều hôm đó, anh Hòa và Tâm xuất hiện trước lều. Cả nhà mừng rỡ đến nghẹn lời, các con ôm chầm lấy hai bố Hòa và Tâm. Chị Trâm và Trang nhạt nhòa nước mắt.
Nhìn hai cậu con rể, cụ ông nói:
- Bố tin là các con sẽ đi được, các con đi sau mà hình như đến đây trước bố mẹ ?

Tâm và anh Hòa kể chuyện may mắn nhờ chú Luyện được lên chiếc tàu buôn.
- Chú Luyện thông thạo đường sông nước, lại nhiều kinh nghiệm nên đưa tàu đến thẳng hải phận quốc tế gần Đệ Thất Hạm Đội. Tàu Mỹ vớt tất cả lên và vài hôm sau họ chuyển chúng con đến Guam.
- Chúng con đến từ hôm kia, xung phong làm việc trong hội Hồng Thập Tự để tìm bố mẹ và gia đình cho dễ.
- Thức hai đêm rồi, trưa nay mệt quá, chúng con về lều ngủ quên nên phòng thông tin loan báo hai ba lần, chúng con mới nghe được.
Vừa kể, hai anh cùng ôm mấy đứa trẻ như sợ mất đi lần nữa.
- Hai cậu về lều thu dọn hành lý sang đây ở với các con.
- Cho con đi với.... Cu Tý và bé Mimi nhao nhao lên. Cu Bi chưa nói sõi, chỉ ôm chặt lấy bố, không chịu buông.
- Vâng, chúng con thu dọn ít đồ đạc và về ngay.

Khu trại Guam không ngờ rộng đến thế, có đến mấy chục ngàn người tị nạn. Việc sinh hoạt hằng ngày, quân đội Mỹ lo cho rất chu đáo. Những vật dụng về nhu cầu vệ sinh được phân phát đầy đủ tùy nhân số trong gia đình. Quần áo cũ, ai mặc vừa cái nào thì xin cái đó.
Mọi người sống yên bình trong trại nhưng vẫn lo lắng không biết tương lai mình sẽ ra sao, đi về đâu.

Vài tuần sau cả nhóm Trang được gọi lên phỏng vấn, làm giấy tờ và được biết tuần tới sẽ lên đường. Từng đợt dân tị nạn được lên máy bay chuyển về Mỹ, sẽ tạm trú ở một trong ba trại tị nạn lớn của Mỹ. Nhóm Trang được chuyển đến trại Eglinton Air Force Base bên Florida.
Từ đó mọi người biết đã được định cư ở Mỹ, nhưng đến tiểu bang nào còn tùy thuộc vào ai sẽ nhận bảo lãnh.
Về sinh hoạt trong trại bên Mỹ, phần lớn cũng giống như bên trại Guam nhưng quy củ, trật tự hơn. Những chú lính Mỹ còn trẻ, tận tình phục vụ dân tị nạn, thông cảm và vui vẻ mỗi khi có người thắc mắc đặt câu hỏi.
Trại bắt đầu thấy xuất hiện các hội thiện nguyện đến lo sức khỏe cho dân chúng, các sơ có lớp dạy anh văn cho người lớn và trẻ con. Anh Hòa, chị Trâm và Tâm đem các con đến lớp cho học Anh văn và nhân tiện giúp đỡ ban giảng huấn và đồng bào.

Mỗi ngày ba bữa, dân chúng đến nhà ăn, lấy khay, xếp hàng đến quầy thực phẩm lãnh phần ăn, ít nhiều gì tùy sức khỏe của mình. Thường có trứng, thịt ba chỉ mặn chiên dòn (bacon), xúc xích (sausage), món thịt bò băm xào với nhiều hành tây, bánh mì lát, khoai tây luộc. Trái cây có cam, táo và chuối. Sau những ngày vất vả, đói khổ, dân tị nạn rất hoan hỉ với thức ăn mới.

Kể từ ngày bỏ nước ra đi cũng đã mấy tháng, các cụ già bắt đầu nhớ đến món rau xanh, thèm chút cơm nóng, cá kho. Nhiều cụ len lỏi vào bìa rừng tìm rau rừng về luộc, khi biết được, ban trật tự cấm ngặt, sợ các cụ gây hỏa hoạn vì luộc rau. Buổi tối, lính Mỹ cho chiếu phim ngoài trời, dân chúng tụ tập trên bãi đất trống, xem những phim giới thiệu các tiểu bang nước Mỹ, đời sống dân Mỹ như thế nào để mọi người làm quen với hoàn cảnh mới.

Hơn một tháng sau, cả nhóm gia đình Trang được thông báo có một hội nhà thờ Tin Lành bên Texas bằng lòng bảo lãnh cho toàn thể gia đình. Với tầm hiểu biết còn giới hạn về nước Mỹ, gia đình chỉ nghĩ đấy là một nơi khí hậu ấm áp như Việt Nam, chắc dễ sinh sống nên vui mừng chấp nhận.

Ôm bé Na trong lòng, Trang thầm nghĩ, khúc quanh mới bắt đầu từ đây, còn nhiều phấn đấu, nhiều cực nhọc nhưng không thể thiếu niềm hy vọng.


Last edited by Phung Mai on Sun Aug 05, 2012 7:25 pm; edited 2 times in total
Back to top
View user's profile Send private message
Ho^t Thi Mi't



Joined: 05 Dec 2005
Posts: 1150

PostPosted: Thu Jul 19, 2012 11:47 am    Post subject: Reply with quote

Mặc dù bận rộn vì những việc trang hoàng nhà cửa, sắm sửa quà cáp cho những người thân, sửa soạn tiệc tùng trong dịp lễ Giáng Sinh và Tết Tây, mỗi khi nghĩ đến quê hương, đất nước và những người thân còn ở đó, ruột Linh nóng như lửa, dạ bồn chồn, không thể ngồi yên. Mỗi buổi tối sau bữa cơm chiều là hai vợ chồng lại chúi mũi vào khung ảnh nhỏ của TV để theo dõi thời sự, nhất là những tin tức diễn biến về chiến tranh Việt Nam. Tình hình càng ngày càng đen tối.

Giữa tháng Giêng, 1975, Tổng Thư Ký Bộ Quốc Phòng Mỹ James Schlesinger tuyên bố nước Mỹ đã không giữ lời hứa với Tổng Thống Thiệu, trong trường hợp Việt Cộng vi phạm Hiệp Ước Hòa Bình thì Mỹ sẽ phản ứng kịck liệt. Nhưng Tổng Thống Ford chỉ trả lời vắn tắt, nước Mỹ không thể tái hồi chiến tranh ở Việt Nam. Việt Cộng lợi dụng tình thế bi đát của miền Nam, mở mặt trận tổng tấn công miền Nam.
Mỗi buổi tối ngồi xem TV mà nước mắt Linh trào ra khi nhìn những cảnh diễn ra trên màn ảnh nhỏ. Đầu tháng Ba, 1975, Việt Cộng tấn công các tỉnh lỵ trên Cao Nguyên. Mùng 10 tháng Ba, Việt Cộng tấn công Ban Mê Thuột,(“BMT”), với tỷ lệ quân số 6/1, Việt Cộng điều động 25,000 quân dùng chiến thuật biển người tấn công lực lượng phòng thủ của Viêt Nam Cộng Hoà với vỏn vẹn 4,000 quân.

Linh nhìn Jim:
- Anh đoán đúng, Việt Cộng chiếm Cao Nguyên và cắt miền Nam làm hai phần. Liệu mình đủ sức chống lại Việt Cộng không anh?
- Khó mà đoán nỗi em à. Ngoài vũ khí, sức mạnh của quân đoàn, còn lòng tin vào chủ nghĩa, vào tài lãnh đạo của cấp trên.
- Dĩ nhiên là lính và dân miền Bắc đã bị nhồi sọ từ bao nhiêu năm rồi. Mục tiêu của họ là giai phóng miền Nam. Dân miền Nam sợ chế độ Cộng Sản vô cùng, có ai cần họ giải phóng đâu.

Ba ngày sau, khi trận chiến BMT còn đang tiếp diễn, Tổng Thống Thiệu sợ lực lượng Việt Nam Cộng Hoà không đủ sức để bảo vệ toàn quốc, ông ra lệnh tướng Phạm Văn Phú rút lui khỏi vùng Cao Nguyên, đem quân về giữ miền Nam. Rủi thay, trong lúc hỗn loạn, chiến thuật rút lui không được hoạch định rõ ràng và đường quốc lộ chính nối Pleiku ra Nha Trang đã bị Việt Cộng cắt đứt, nên tướng Phú phải dùng đường 7B đi vòng về phía Nam Cao Nguyên để di tản ra Tuy Hòa.
Nhìn đoàn người di tản, Linh thật nghẹn ngào, đường 7B là một con lộ nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo, dành riêng cho những xe vận tải chở cây, thế mà cả một đoàn người đông như kiến, quân đội lẫn với thường dân, người đi bộ, kẻ đi xe, chen lấn từng bước, nét kinh hãi hằn trên nét mặt. Đoàn người lếch thếch, gồng gánh một ít vật dụng đã vơ vén trong lúc vội vã, mẹ bồng con nhỏ, bố cõng đứa lớn, anh chị dắt díu em, người khoẻ dìu cụ già, không cơm, không nước, đồ đạc, xe cộ hết xăng, bỏ rơi đầy đường. Thật kinh hoàng khi thấy đoàn dân tỵ nạn lết từng bước dưới sức nóng gay gắt của mặt trời và những trận pháo kíck ác liệt của Cộng Sản. Việt Cộng tàn ác đến nỗi họ pháo kích thẳng vào dân và quân tị nạn, mỗi khi đoàn người khốn khổ bị chặn lại khi chờ bè sang sông, đến nỗi, đài truyền hình và báo chí đặt tên lộ 7B, “Con Đường Đầy Nước Mắt” (The Convoy of Tears). Chẳng những dân tỵ nạn thất kinh mà toàn dân Việt Nam đều hoảng hốt vì tình hình biến chuyển quá bất ngờ. Thế giới ngẩn ngơ và Linh thì đau xót, dân tộc mình, đất nước mình khốn khổ vây sao!

Trong lúc thế giới và miền Nam đang hoang mang vì lệnh bỏ rơi Cao Nguyên của tổng thống Thiệu, thì Việt Cộng chiếm Quảng Trị ngày 19 tháng Ba. Trên ba đài truyền hình, ABC, CBS và NBC các bình luận gia đều chỉ trích các tướng lãnh Việt Nam đã không tham hiểu chiến lược và chiến thuật của Cộng Sản và quân lính Việt Nam chạy thoát thân khi nghe tin Việt Cộng tiến tới. Linh như người mất hồn, nói với Jim:
- Em sợ, cả quân lẫn dân bị mất tinh thần tranh đấu.
- Anh cũng nghĩ như vậy. Anh sợ tổng thống Thiệu không có đủ thì giờ để rút quân về bảo vệ miền Nam.
- Hiện tại thì chưa rõ, có thể vì lệnh rút lui, nên quân bỏ đồn, chạy giặc cùng với dân sự chứ lính Việt Nam chiến đấu rất anh dũng đâu có thảm hại như thế này. Trên TV cũng báo cáo là Sư đoàn 23rd và Trung Đoàn 53rd cầm cự hết sức nhưng bị Việt Cộng lấy thịt đè người.
- Anh sợ sau trận chiến Phước Lộc, Tổng thống Thiệu và bộ Tổng Tham Mưu chưa hoàn tất chiến lược đối phó với Cộng Sản thì bị tấn công ở BMT. Walter Cronkite tường trình Việt Nam củng cố Pleiku và bỏ hở BMT, nên Việt Cộng mới đoạt được BMT nhanh như vậy.
- Liệu Việt Nam có giữ nổi miền Nam không?
- Nếu em tin vào phép mầu nhiệm. Việt Cộng đã đem gần 20 sư đoàn chính qui vào miền Nam. Hiện giờ, quân lực họ đứng hàng thứ năm trên thế giới. Lợi dụng tình thế, anh sợ họ sẽ đánh tới cùng.

Trong suốt hơn mười ngày, vợ chồng Jim, xem đoàn dân tỵ nạn chạy khói lửa và sự tàn bạo của Cộng Sản qua đài truyền hình. Việt Nam Cộng Hoà thất trận nặng nề. Trong cuộc hành trình này, hơn bốn chục ngàn dân bỏ mạng, hơn hai chục ngàn lính bảo vệ vùng Cao Nguyên, nay chỉ còn 5000 ngàn người sống sót. Hơn 7000 biệt kích mở đường máu cho đoàn tỵ nạn về Tuy Hoà, chỉ còn 900 người. Ôi đất nước, cùng máu mủ mà không biết thương nhau.

Đường dây điện thoại về Việt Nam bắt đầu khó khăn, nhiều khi, Linh phải ra ngân hàng nhờ George nối dây với tổng đài ở Viêt Nam cho Linh. Người Việt Nam làm khó dễ với người Việt Nam, chứ khi họ nghe tiếng George, họ nối dây liền. Bố cũng lo, nhưng bố chỉ dặn Linh ráng hết sức để đem gia đình qua Mỹ, bố hiểu rõ tình cảnh của Linh, chưa đủ thời gian định cư nên Linh cũng đành bó tay. Có hôm, Linh thủ thỉ với bố, nếu nhân viên ở Văn Phòng Di Trú ăn hối lộ, Linh cũng làm liều. Hơn nữa chỉ những người hiểu rõ tình hình Việt Nam, những người có gia đình ở bên nhà như Jim và Linh mới lo sợ còn dân chúng Hoa Kỳ nói chung, họ ăn mừng vì chiến tranh đã chấm dứt. Saigòn chưa bị tấn công, dân tị nạn bắt đầu về tới thành phố, nhưng tất cả đều lo sợ, hốt hoảng, đều bám níu vào hy vọng mỏnh manh, Mỹ sẽ tái chiến, sẽ giữ lời hứa “phản ứng kịck liệt” khi Việt Cộng vi phạm Hiệp Ước Hòa Bình. Bố cũng hy vọng như vậy. May ra Việt Nam giữ được miền Nam. Linh không dám nói với Bố, sự thực quá phũ phàng, mình sắp mất nước!

Trước khi đi Tripoli, Jim dặn Linh liệu tình thế, nếu cần, Linh có thể lấy hết tiền trong ngân hàng ra mua vé may bay cho gia đình qua định cư ở bên này. Linh lái xe đưa Jim ra phi trường, suốt quãng đường dài hơn 80 miles, hai vợ chồng ít nói chuyện như mọi lần khác. Mỗi người theo đuổi những ý nghĩ riêng. Jim biết tính Linh, khi Linh lo lắng, Linh rất ít nói. Jim cũng lo, và cũng chẳng biết nói gì để an ủi vợ. Đột nhiên, Linh lên tiếng:

- Jim, anh nghĩ sao, em sẽ đi New Orlean, em sẽ đích thân xin vào gặp mặt ông chánh Văn Phòng của cơ quan Di Trú ở New Orlean và yêu cầu ổng bãi bỏ điều kiện định trú. Em chỉ còn 46 ngày nữa là đủ ba năm.
- Ý kiến của em rất hay. Nhưng em nên bàn với bà Virginia
- May ra, bả sẽ đi New Orlean với em.
- Theo ý anh, em ra ngân hàng nói chuyện với George Sr. trứớc. Ổng là người có thế lực hơn ai hết ở trong tỉnh. Đảng Cộng Hoà hay đảng Dân Chủ ông đều đóng góp. Nếu ổng làm được, ổng sẽ hết lòng giúp em.
- Ủa, vậy sao anh không bảo em.
- Tại vì tình hình chưa khẩn trương. Anh vẫn hy vọng Việt Nam có thể tồn tại một thời gian đủ cho em làm giấy tờ nhập tịch. Nhưng anh cũng hết hy vọng rồi. Giờ này mới là đúng thời điểm để em kêu gọi sự giúp đỡ. Không ai có thể từ chối lời yêu cầu của em khi họ thấy dân tị nạn chạy Cộng Sản như vậy.
- Lúc em cần anh ở nhà giúp em, thì anh lại phải đi xa. Số em là số ăn mày.
- Anh không nghĩ vậy. Vợ anh, nhỏ xíu, nhưng rất can đảm và đảm đang.
- Thiệt không anh, George Sr. có thể giúp gia đình em sao?
- George Sr. rất tốt, ổng luôn luôn giúp người trong vùng. Hơn nữa, ổng rất thích em, ổng coi em như con cái trong nhà. Em cứ hỏi ổng đi. Anh gọi điện thoại về cho ổng cũng được, nhưng tốt nhất em nói chuyện thẳng với ổng.

Jim nắm tay vợ, bóp nhẹ:
- Nếu em cần đi, nhờ mẹ giữ bé Ly vài ngày không sao đâu. Em cần làm gì, cứ việc làm, cần tiêu gì, cứ việc tiêu. Anh hoàn toàn ủng hộ em.
- Em sợ mình không có đủ tiền.
- Dùng credit card, có sao đâu.
Linh sụt sịt:
- Cám ơn anh
- Anh tin em sẽ lo liệu được, nếu cần quá, em gọi Mobil ở Tripoli, họ sẽ radio cho anh, và anh sẽ về liền.

Linh ngồi chờ máy bay với Jim, nàng dựa đầu vào vai chồng, đầu óc nàng trống rỗng. Cả mấy tháng nay, Linh nghĩ lung tung đủ mọi đường tìm cách đưa gia đình ra khỏi Viêt Nam.
- Nếu em muốn yêu cầu tổng thống Ford thì em phải làm sao?
Jim vuốt tóc vợ:
- Anh không nghĩ em phải cầu cứu Ford. George Sr. sẽ giúp em. Hơn nữa George Sr. còn nhanh hơn Ford.
- Anh nói vậy cho em bình tĩnh, chứ George Sr. làm sao mà có quyền hơn tổng thống nước Mỹ.
- Anh có nói vậy đâu! Anh chỉ nói là George Sr., biết đường, biết nẽo để giúp em.

Tiếng tiếp viên của hãng hàng không mời khách hàng lên máy bay. Jim đứng dậy, ghì chặt Linh vào ngực:
- Sáu tuần nữa, anh tin ba má và các em sẽ ra khỏi Viêt Nam trước khi anh về.

Linh im lặng, nước mắt lăn xuống má. Jim lấy khăn tay lau nước mắt cho vợ:
- Anh vẫn dặn em những gì?
- “Be strong”, không khóc.
- Anh phải đi, không lỡ máy bay. Em ra quầy uống nước, ngồi nghỉ một lúc rồi hãy lái xe về. Em lái xe cẩn thận nhe không.

Linh gật đầu. Jim hôn vợ rồi rảo bước lên walkway. Đến ngưỡng cửa, chàng quay lại, mỉm cười, thổi Linh một nụ hôn gió.

Linh lái xe về, nàng không dám mở radio để nghe tin tức, rủi nghe tin không lành, nàng có thể trật tay lái; dù sao, Linh còn bé Ly chờ mẹ ở nhà với Kay.
Back to top
View user's profile Send private message
Ho^t Thi Mi't



Joined: 05 Dec 2005
Posts: 1150

PostPosted: Mon Aug 13, 2012 10:30 am    Post subject: Reply with quote

Rẽ xe vào cổng, khi gần đến nhà, Linh nhẹ bóp kèn xe. Đây là thói quen của Jim, mỗi khi về gần tới nhà, Jim bóp kèn. Nghe tiếng, hai mẹ con chạy ra đón Jim. Hôm nay cũng vậy, bé Ly nghe tiếng kèn xe, chạy ra cửa, Kay chạy theo. Bé Ly, miệng cười thật tươi:
- Mẹ, mẹ.
Linh ra xe, cúi xuống bế Ly và hỏi Kay:
- Ở nhà, không có chuyện gì chứ em
- Dạ, không. Ly ngoan lắm. Nhưng em thấy chị mệt nhừ
Bé Ly bá cổ Linh:
- Mẹ, mẹ. Bố con đâu?
- Bố đi làm
Con bé nhắc lại
- Bố đi làm
Linh hôn con
- Ừa, bố đi làm, con nhớ bố không?
Ly gật đầu:
- Nhớ bố.
Linh quay sang Kay
- Chị mệt một tí, nhưng không sao đâu.
- Mẹ gọi điện thoại, mẹ nói chị và bé Ly qua ăn cơm tối, chị lái xe cả ngày rồi, chị đừng nấu cơm nữa.
- Mẹ lúc nào cũng lo cho chị. Vào nhà đi em, chị có công việc phải gọi điện thoại trước rồi chị sẽ gọi mẹ.
Linh thả bé Ly xuống, con bé đi theo mẹ và cô vào nhà. Linh bảo con:
- Con chơi với cô Kay nhe, mẹ phải gọi điện thoại đã.

Đã hơn 3 giờ rưỡi chiều, Linh gọi Anna Crawford, cô thư ký, Linh có chuyện khẩn cấp cần gập ông Lensing càng sớm càng tốt. Anna, cũng biết Linh, nhanh nhẩu:
- Bà không sao chứ?
- Cám ơn Anna, tôi không sao hết. Nhưng tôi có công việc cần bàn với ông Lensing.
- Thưa bà, sớm nhất là chiều mai, ông Lensing có thể tiếp bà từ 1:30 đến 3 giờ chiều.
Linh muốn đến sớm hơn, nhưng Linh không dám kèo neo.
- Cám ơn cô. Tôi sẽ có mặt tại ngân hàng 1:30 chiều mai.
- Vâng, chào bà.
- Chào cô.

Buổi tối cơm nước xong, Linh chỉ muốn về, nhưng Dusty và Sheila cũng đến ăn cơm, nên Linh ráng nấn ná mà lòng bồn chồn vì suốt ngày, Linh chưa nghe tin tức từ Việt Nam. Sheila gợi chuyện:
- Linh à, chị mà như Linh chị không để Jim đi làm xa như vậy.
- Sheila,sự việc đâu giản dị như thế. Cả Jim và em đâu muốn, nhưng Jim không làm việc được với ông tỉnh trưởng mới.
Bố Jim chen vào:
- Phiền phức lắm, họ là người da đen, lần đầu tiên tỉnh này có tỉnh trưởng không phải là da trắng.
Sheila trả lời:
- Nhưng Jim đâu phải đi xa, bố sắp về hưu, Jim trông nom ruộng đất của nhà có sao đâu.
Linh nhìn Sheila:
- Bố chưa nhất định về hưu, hơn nữa, bố mẹ vẫn cần lợi tức để chi tiêu chứ.
- Tui nghĩ, bố mẹ có thể xa thải tá điền để Jim có công việc ở nhà. Dusty trông nom ruộng cho Bà Nội, tụi tui cũng đủ sống mà vợ chồng lúc nào cũng ở bên nhau .
- Thật sự ra thì em không biết gì về chuyện này hết. Jim thích làm với Mobil thì em cũng đồng ý với ông xã em vậy thôi.
- Linh ơi, Linh cẩn thận đấy, đẹp trai và tốt tính như Jim, Linh phải luôn luôn ở gần Jim thì mới được.
Bà má chồng trợn mắt, còn Linh cười nhẹ:
- Sheila, em sẽ nhớ lời Sheila dặn.
- Thiệt chứ, tui không xui dại Linh đâu.
Linh lấy cớ từ giã vì đã tới giờ bé Ly đi ngủ.

Linh thay quần áo ngủ cho con. Bé Ly bám chặt lấy mẹ:
- Bố con đâu? Bố con đâu?
- Bố đi làm, con ngoan nhe
- Con muốn bố, con muốn bố của con!
Linh đau thắt ruột, vừa thương con vừa tủi thân, nước mắt ràn rụa. Căn nhà vắng lặng, trống trải, hai mẹ con ôm nhau khóc. Một lúc sau, bé Ly nhận ra mẹ khóc, đưa tay, xoa mặt Linh:
- Mẹ, đừng khóc, đừng khóc.
- Con nữa, đừng khóc nữa. Mẹ yêu con nhiều lắm.
Linh bế con vào giường:
- Tối nay con ngủ với mẹ nha. Con muốn đọc sách gì nào?
- Con muốn Pooh
Tiếng violin ngọt dịu của bản nhạc Lullaby đưa bé Ly vào giấc ngủ một cách dễ dàng. Linh nằm thao thức, chờ đài truyền hình bác cáo tin tức 10 giờ tối.

Gần ba giờ sáng, Linh vẫn chưa ngủ, nghe tiếng chuông điện thoại, Linh nhắc ông nghe. Tiếng Jim ở đầu giây bên kia:
- Em yêu, anh mới tới phi cảng Heathrow. Anh nhớ em quá.
Linh muốn bật khóc, nhưng nàng cắn răng:
- Anh mới rời nhà chưa được hai mươi bốn tiếng, mà anh đã nhớ em rồi. Em nghĩ anh xạo quá.
- Thiệt mà, anh nhớ vợ anh thì có sao đâu. Em không ngủ được, phải không?
- Em có ngủ được đâu. Em sẽ gặp George Sr. chiều mai.
- Em trình bầy kỹ càng cho Sr. nhe, anh tin ổng sẽ “kéo đờn” (pull the strings) cho em.
- Anh cầu Trời, cầu Chúa cho gia đình em nhe.
- Dĩ nhiên rồi, nhưng anh chỉ biết cầu Chúa chứ anh không biết cầu Trời.
- Jim, Trời, Chúa thì cũng vậy.
- OK, anh sẽ cầu nguyện cho gia đình mình. Anh không muốn vợ anh khóc hoài.
- Anh biết Sheila bảo em gì không?
- Không, Sheila gọi em sao?
- Không, em và bé Ly qua mẹ ăn cơm tối, Dusty và Sheila cũng đến. Sheila bảo em không nên để anh đi lang thang một mình như thế này.
- Tại em để anh đi lang thang, chứ anh muốn em và bé Ly qua Malta ở mà.
- Ừa, em quên mất, em không chịu đi vì em sợ có gì xẩy ra ở Việt Nam thì em không lo kịp cho gia đình em. Anh có “hối hận” vì anh lấy phải cô vợ Viêt Nam không?
- Sao em lại hỏi anh vậy?
- Tại vì người Việt Nam quyến luyến gia đình hơn là người Mỹ. Nếu em là Mỹ thì giờ này, em và bé Ly ở Malta với anh, vợ chồng tha hồ đi du lịch Âu Châu và Trung Đông, anh đâu phải đi đi về về như thế này.
- Không sao em ạ, một vài năm mọi chuyện ổn định rồi mình sẽ tính. Anh lấy em vì anh yêu em, anh yêu cô Linh bé nhỏ, chứ không phải vì thế này hay thế nọ; em đừng có nghĩ luẩn quẩn. Bữa nay, con có ngoan không em?
- Tối này Ly tìm anh, hỏi bố con đâu; nhưng bé đã ngủ rồi.
- Một ngày nào đó, em và con phải qua Malta.
- OK Jim, em hứa với anh, sau khi bố mẹ em ổn định, anh tha em đi đâu, em sẽ đi.
- Em giữ lời hứa đấy. Chúc em may mắn. Sau khi gặp George Sr., em viết thư kể cho anh nhe. Bobby Rich hãy còn ở nhà, em gửi thư em cho Bobby, ảnh sẽ đem qua cho anh, như vậy còn nhanh hơn bưu điện. Thôi em, anh phải đổi máy bay.
- Ráng ngủ nhe em.
- Good trip, Jim. Be home soon.

Linh ngủ chập chờn, cơn ác mộng trở lại. Linh chạy, chạy mãi, đâm đầu chạy vào bóng tối thăm thẳm. Tiếng chân thình thịch đuổi theo. Lần này, không phải chỉ có một người, mà rất đông. Một đoàn như ma, như quỉ, hung hẵn đuổi theo Linh. Gió thổi lạnh thấu xương, chiếc áo mỏng Linh đang mặc bay phần phật theo chiều gió. Đôi ba lần, họ túm được áo Linh, Linh giựt thật mạnh thoát khỏi tầm tay họ. Sau cùng, họ túm chặt được Linh, đẩy mạnh Linh xuống đất. Linh giật mình thức dậy. Chiếc chăn len tuột khỏi người. Trời tháng ba hãy còn lạnh, Linh run cầm cập.

Buổi sáng, Linh bận bịu với Ly và dọn dẹp nhà cửa chút đỉnh. Ăn trưa xong, Linh giao bé Ly cho Nettie, lòng phân vân, nàng lái xe đến ngân hàng.

Ông Lensing mời Linh ngồi xuống nghế:
- Chào Linh.
- Chào ông
- Jim không có nhà sao?
- Dạ không, Jim vừa đi Tripoli ngày hôm qua.
- Anna nói với tôi, Linh có chuyện rất khẩn cấp cần bàn với tôi.
- Dạ phải, nhưng tôi không biết mở đầu ra sao.
- Cô cứ nói, tôi sẽ nghe. Cô không cần phải e dè chi hết.
- Vấn đề rất phức tạp, tôi sẽ cố gắng trình bầy để ông hiểu.
- Linh đừng ngại, nếu tôi giúp được, tôi sẽ cố gắng. Có lẽ tôi cũng đoán ra một phần nào rồi. Tôi cũng theo rõi tình hình và Jr. đã kể sơ sơ cho vợ chồng tôi nghe về nỗi khó khăn cô đang phải đương đầu.
- Dạ vâng.

Linh được đà, nhìn thẳng vào cặp mắt xanh biếc của ông, nói một mạch, không ngừng, chỉ sợ ổng không nghe nữa. Trái lại, ông chăm chú, nghe Linh nói và thỉnh thoảng, nghi chú vào quyển sổ để trên bàn viết. Linh ngừng nói. Ông trầm ngâm, suy nghĩ rồi lên tiếng:
- Tôi tóm tắt lời yêu cầu của Linh:
o Tìm cách giúp Linh được nhập tịch Hoa Kỳ trong vòng một tuần.
o Tìm cách xin giấy nhập cảnh cho gia đình Linh, bố mẹ và ba em – cả ba em đều dưới 18 tuổi.
o Tìm cách di tản gia đình ra khỏi Viet Nam càng sớm càng tốt.
o Đem gia đình qua Mỹ
o Hổ trợ tài chánh cho dự định này
- Điều một, hai và ba, tôi chẳng có quyền thế gì hết. Điều thứ ba thì rất khó vì hiện tại chiến trận chưa ngã ngũ ra sao, chưa ai, ngay cả chính phủ Mỹ, ra lệnh di tản cả. Nếu, điều một, hai và ba thực hành được và thành công, thì điều số bốn không thành vấn đề. Linh không tin Viêt Nam Cộng Hoà có thể giữ được miền Nam hay sao?
Linh lắc đầu, nước mắt rơm rơm ở khoé mắt:
- Thú thật với ông, tôi không biết. Giả thử Việt Nam Cộnh Hoà cầm chân được Việt Cộng lần này, thì cũng chỉ một thời gian ngắn, có lẽ một hai năm sau, họ sẽ tấn công nữa.
- Sang đây thì gia đình cô sẽ làm gì để sinh sống?
- Tôi chưa biết, nhưng bố mẹ tôi rất chăm chỉ. Jim và tôi sẽ giúp đỡ, tôi nghĩ bố tôi sẽ nhận làm bất cứ việc gì để lập lại cuộc đời. Các em tôi thì dễ hơn, chúng sẽ đi học tiếp và sẽ thành công.
- Vấn đề hổ trợ tài chánh, Jim bằng lòng sẽ trả nợ cho ngân hàng?
- Dạ vâng, hiện giờ trong ngân quĩ chúng tôi có gần $5,000 tiền để dành, nhưng tôi sợ không đủ để chi phí.
- Jim đã hỏi Bob và Marilyn Kushner chưa?
- Dạ chưa, vì tôi không muốn làm phiền gia đình chồng. Vấn đề này là vấn đề riêng của gia đình tôi. Sau này, khi cháu bé lớn, tôi sẽ kiếm việc làm và bù lại cho Jim.
- Linh có tài sản thế chấp không?
- Thưa không, nhưng ông có lời hứa của tôi. Jim và tôi sẽ trả hết nợ cho ngân hàng.
- Có lẽ “lời hứa” có gía trị ở Việt Nam. Ở bên này muốn mượn tiền ở ngân hàng phải có tài sản thế chấp hay có người bảo chứng (guarantor).

Lời ông Lensing nói như gáo nước lạnh tát vào người Linh. Linh cắn răng thật chặt cho khỏi khóc. Cả đời Linh, có bao giời Linh đi mượn tiền đâu. Linh đánh liều:
- Nếu ông có cách nào khác, tôi sẽ nghe lời hướng dẫn của ông.

Ổng không trả lời Linh, một tay lật lật hộp rolodex trên bàn. Linh ngồi im, chờ đợi, một giây, hai giây ...một phút, hai phút...bầu không khí trong văn phòng nặng chĩu đè lên vai Linh. Cuối cùng, ông lên tiếng:
- Tôi không thể trả lời Linh ngay được. Những điều yêu cầu của Linh đều vượt quá khả năng của tôi. Tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp cô. Ngay lúc này, tôi nghĩ, chúng ta cần nói chuyện với dân biểu Otto Passman.
Linh buột miệng:
- Nhưng dân biểu Passman đà bỏ phiếu cắt bớt viên trợ cho Việt Nam.
Ông Lensing giải thích:
- Việc bỏ phiếu trong quốc hội là việc quốc gia. Còn việc giúp cá nhân là bổn phận địa phương. Nếu ông muốn trúng cử lần nữa thì ổng phải lo giúp đỡ, giải quyết những vấn đề ở địa phương.

Linh lắng nghe. Ổng tiếp tục:
- Tôi cần ít nhất hai ngày để liên lạc và trình bầy lời yêu cầu của cô với Passman về vấn đề nhập tịch và bảo trợ gia đình; còn vấn đề hỗ trợ tài chánh, tôi phải đưa đề nghị ra uỷ ban cho vay (loan committee) và Hội Đồng Quản Trị (The board of directors) của ngân hàng. Họ là người sẽ quyết định. Tôi nghĩ là tôi có kế hoạch giúp cô, nhưng tôi phải bàn với nhiều người khác nữa. Cô nghĩ là cô cần thêm mười hai ngàn dollars nữa.
- Dạ vâng. Hiện giờ tôi cũng không rõ là tôi cần bao nhiêu và sẽ phải tiêu những chi phí gì. Số tiền này tôi sẽ bỏ vào ngân qũi. Trong trường hợp khẩn cấp, tôi mới dùng đến. Nếu ngay sau khi gia đình tôi thoát được, bao nhiêu tiền còn lại tôi sẽ trả lại ngân hàng. Số tiền tôi tiêu, tôi và Jim sẽ xin trả dần.
- Được hay không được, tôi sẽ gọi điện thoại cho cô.
- Dạ cám ơn ông. Tôi đã làm phiền ông quá nhiều.
Linh đứng dậy. Tiễn Linh ra khỏi văn phòng, ông vỗ nhẹ lên vai Linh:
- Mọi việc sẽ an toàn, Linh đừng lo nghĩ nhiều quá.

Linh cáo từ, đầu óc hoang mang. Nàng cảm thấy vô cùng bất lực.
Back to top
View user's profile Send private message
Ho^t Thi Mi't



Joined: 05 Dec 2005
Posts: 1150

PostPosted: Wed Aug 22, 2012 5:51 am    Post subject: Reply with quote

Bữa nay trời nắng ấm, Linh chở bé Ly và Nettie ra bờ sông Mississippi. Trong lúc Nettie chạy đùa với Ly, Linh ngồi ôm đầu gối trên bờ đê, nhìn dòng sông lững lờ xuôi về phía New Orleans. Nước sông đục ngầu mầu phù sa, chẳng khác gì mầu nước sông Cửu Long ở quê nhà. Phải chi có vài con thuyền nhỏ, vài mái nhà lá, hàng dừa vươn cao lên nền trời xanh! Hãy còn mùa đông, cây cối bên bờ sông trơ trụi, bờ đê vắng lặng, chỉ có tiếng cười đùa của bé Ly và Nettie. Sáng nay, Linh đã ra bưu điện gửi thư cho Jim và đánh điện tín cho Bích Ngọc. Cái điện tín chẳng có vẻ gì quan trọng, chỉ gọn ghẽ giòng chữ: “Thăm Ngọc, Trâm và Vi, vợ chồng mình đã dọn về Chicago, sẽ gửi thư sau.” Đây là ám hiệu, Linh đã dặn Ngọc trước, khi nào Linh báo tin “vợ chồng Linh đã dọn về Chicago” có nghĩa tình hình ở Việt Nam đã vô vọng, phải chạy lấy thân. Linh nhớ Việt Nam, nhớ Jim, nhớ lũ bạn. Vừa lo, vừa sợ, không biết số phận của gia đình, của bạn bè, của dân tộc sẽ đi về đâu. Nỗi cô đơn và tuyệt vọng đè nặng vào tâm trí, Linh càng vùng vẫy thì mục tiêu càng khó tiến tới; thân phận nhỏ nhoi, biết làm sao đây. Ở Việt Nam, thiếu tiền thì có thể mượn gia đình, bố mẹ. Ở đây, Linh không thể hỏi bố mẹ chồng hay bà nội. Vấn đề tiền bạc ở Mỹ rất cá nhân, con cái không biết tài chánh của bố mẹ, và ngược lại, bố mẹ cũng không dò hỏi về tiền bạc của con cái. Linh biết gia đình Jim cũng khá giả, ông nội mất đi, để lại cho Bob và bà nội mỗi người 1,000 mẫu đất. Nhưng đấy là ruộng, còn tiền mặt thì Jim cũng không rõ chứ kể gì đến Linh. Nếu lấy được quốc tịch mà Linh không đủ tiền di tản gia đình thì sao đây? Liệu nhà băng có cho Linh mượn tiền không? Ông Lensing hứa hai ngày sau sẽ điện thoại cho Linh. Nhìn đồng hồ, giờ này mới có một ngày, lại là thứ sáu, có lẽ, thứ hai ổng mới gọi Linh. Nóng ruột, ngồi không yên; nàng đứng dậy, đi đi, lại lại, chắp tay trước ngực cầu nguyện.

Tiếng bé Ly cười đem Linh về thực tại:
- Mẹ, mẹ Nettie đuổi con.
Con bé ôm chầm lấy chân Linh, Nettie bước tới, thấy mắt Linh đỏ hoe:
- Miss Lin, cô đang khóc.
Bà dang hai cánh tay phốp pháp kéo Linh vào ngực bà:
- My child, đừng khóc nữa. Chúa sẽ bảo vệ gia đình cô.
Dựa đầu vào ngực Nettie, Linh khóc oà:
- Họ sẽ giết hết gia đình tôi, Nettie.
- Nào, nào, Miss Lin đừng nghĩ bậy.
- Nettie không biết sự tàn ác của Cộng Sản, họ sẽ giết gia đình tôi vì tôi ở bên này.
- Bình tĩnh Miss Lin, mọi việc sẽ ra đâu vào đấy. Chúa luôn luôn ban phước cho người lành.
Bé Ly dựt, dựt tay mẹ:
- Mẹ, mẹ, đừng khóc
Chùi nước mắt, Linh nắm tay con:
- Thôi mình đi về nhà, Nettie.

Jim không có nhà, Linh làm bữa cơm sơ sài cho hai mẹ con. Nhưng Linh nuốt không nổi, những hạt cơm như những cọng rơm khô! Nàng dọn dẹp, tắm rửa cho bé Ly, rồi hai mẹ con ngồi chơi trên sofa. Ly hí hoáy chơi với mấy con búp bê và puzzles, còn Linh dí sát mắt vào đài truyền hình.

Tiếng điện thoại reo, Linh trả lời:
- Kushner’s residence.
- Linh, Jr., đây.
- Oh, George, anh khoẻ không?
- Tôi vẫn thường, Linh và bé Ly có cần gi không?
- Không, anh ạ
- Thiệt không, Linh? Tôi cũng như anh em của Jim, khi Jim không có nhà, Linh cần gì tôi sẵn sàng làm giúp. Mai, thứ bẩy, tôi sẽ nghé qua thăm chị và bé Ly.
- Thiệt mà, anh cứ qua chơi chứ tôi không cần gì cả anh ạ.

Bạn bè gọi hỏi thăm, ai cũng muốn giúp, nhưng giúp gì đây? Linh chỉ muốn cuộn tròn mình chui vào chăn, như con nhộng kéo tơ, còn Linh, nỗi lo âu quấn chặt vào thể xác nàng. Quảng Trị, ở ngay địa đầu giới tuyến 17th, ngăn đôi đất nước đã rơi vào tay Cộng Sản. Linh không thể nào quên được hành động tàn ác, dã man của Việt Cộng khi họ chiếm Quảng Trị ba năm về trước, tháng ba, 1972. Báo chí Việt Nam đã đặt tên cho trận chiến tranh thảm khốc này, “Mùa Hè Đỏ Lửa.” Khi quân đội Việt Nam Cộng Hoà tái chiến Quảng Trị họ đã, một lần nữa, chứng kiến thảm hoạ của dân tị nạn trong lúc chạy loạn. Dọc theo quốc lộ số Một, xác xe cộ, chồng chất với thi hài của hàng ngàn nạn nhân. Mưa nắng trong hai ba tháng trời đã biến con đường này thành một nghĩa địa lộ thiên khổng lồ, mùi tử khí nồng nặc trộn với đất, ướp vào cây cỏ, quyện vào không khí ... Giờ đây, tình hình còn bi thảm hơn; chắc gì quân lực Viêt Nam Công Hoà còn đủ tinh thần và vũ khí để tái chiến những vùng đã bị Việt Cộng chiếm đóng. Quảng Trị cách Huế độ 120 km. Việt Nam còn cầm cự được bao lâu? Quốc lộ số Một lại tràn đầy dân tị nạn, lần này thì chạy về đâu?

Sáng thứ bẩy, mới hơn chín giờ, chuôn điện thoại đã reng, vừa nhắc máy, chưa kịp trả lời, Linh đã nghe giọng nói quen thuộc của George Sr. Tim Linh đập thình thịch:

- Chào Linh.
- Chào ông.
- Tôi vẫn tìm mọi cách để giúp cô, công việc chưa ngã ngũ ra sao; nhưng, chiều nay, 6:30 chúng tôi mời cô đến dùng cơm với chúng tôi ở Câu Lạc Bộ được không?

Linh ngập ngừng, chẳng hiểu sao Sr. lại mời Linh đi ăn cơm. Ổng nói tiếp:
- Tôi trình bầy lời yêu cầu của cô cho một nhóm người hảo tâm trong thành phố, hầu hết họ đều thông cảm với hoàn cảnh của cô. Tuy nhiên, tôi nghĩ, lời yêu cầu của tôi không có hậu quả mạnh mẽ như chính lời cô thỉnh nguyện. Đối diện với cô, nghe cô tường thuật, họ sẽ ngưỡng mộ tình thương gia đình của cô và hiểu rõ mục tiêu của cô. Cô nghĩ sao?

Linh càng bối rối, không hiểu Sr. nói gì hết. Thu hết can đảm, nàng trả lời:
- Dạ thưa ông, ông khuyên gì thì tôi sẽ làm như vậy. Nhưng, xin lỗi ông, tôi không hiểu tai sao lại có buổi họp mặt này.
- Lỗi tại tôi, tôi quên không cắt nghĩa rõ ràng. Cô cần mượn ngân hàng 12 ngàn phải không?
- Dạ, phải
- Cô không có tài sản thế chấp?
- Dạ không.
- Cô còn nhớ tôi nói với cô, cô cần tài sản thế chấp hay người bảo đảm thì ngân hàng mới cho cô mượn tiền.
- Dạ
- Tôi nói chuyện với một số người quen và trên nguyên tắc, họ đã đồng ý. Theo luật lệ ngân hàng, tôi không bảo lãnh cho cô được, nên chỉ có cách này thì may ra uỷ ban cho vay và Hội Đồng Quản Trị mới cho cô vay tiền.

Linh chỉ hiểu đại khái, nhưng đánh liều:
- Dạ, tôi hiểu. Thưa ông, tôi cần phải làm gì?
- Cô không cần phải làm gì đặc biệt; cô chỉ cần kể cho họ hoàn cảnh gia đình cô ở Việt Nam như cô đã nói với tôi và trả lời những câu hỏi của họ.
- Tôi sợ tôi làm không nổi
- Oh Linh, đừng sợ gì cả. Cô rất can đảm và thông minh, you can do it.
- Tôi sẽ cố gắng
- Vậy chúng tôi sẽ gặp cô ở Câu Lạc Bộ 6:30 chiều nay.

Linh rụt rè:
- Ông có thể cho tôi biết những ai tham dự buổi họp không?
- Tôi nghĩ cô cũng quen biết gần hết nhóm bạn bè này. Không sao đâu Linh, không có gì phải lo lắng về buổi họp tối nay. Tôi sẽ giúp cô trong cuộc đàm thoại, nếu cần.
- Dạ vâng, tôi thành thực cám ơn ông.
- Tôi rất hãnh diện đã có cơ hội giúp cô. Thôi chào cô.
- Dạ, chào ông.

Linh đặt điên thoại xuống, lo lắng. Không ngờ mượn tiền lại khó khăn như vậy. Biết làm sao, Jim không có nhà, chẳng lẽ lại nhờ Jr. đi cùng. Linh lập đi, lập lại trong đầu những điều Linh muốn trình bầy. Sau cùng, Linh viết xuống giấy, đọc đi, đọc lại không biết bao nhiêu lần.

Người tiếp viên dẫn Linh vào phòng ăn riêng, vừa tới ngưỡng cửa, Sr. ra tiếp và đưa Linh vào nghế dành riêng cho Linh. Linh nhìn quanh, hai đầu gối muốn sụn, trong đám khách có cả ông bố chồng, Bob Kushner! Đúng như Sr. nói, mọi người đều biết nhau, thay vi bắt tay Linh, ông bố chồng ôm Linh và thì thầm:
- Can đảm lên, con sẽ thành công.
Linh không biết trả lời ra sao, chỉ cám ơn ông.

Sau bữa cơm, bánh tráng miệng và cà phê được dọn ra, họ bắt đầu hỏi Linh về gia đình ở Việt Nam, họ bàn tán về trận chiến và hỏi Linh về dự định đi tản gia đình. Linh thành thật trả lời từng người, từng câu hỏi. Cuối cùng, Sr. lên tiếng:

- Song song với dự tính vay tiền ở nhà băng, tôi đề nghị, tôi sẽ mở một chương mục riêng và kêu gọi sự giúp đỡ của mọi người trong tỉnh. Số tiền này là tiền ủng hộ, Linh không phải trả lại và Linh có thể dùng để trả nợ ngân hàng.

Linh do dự:
- Từ trước tới nay, tôi chưa bao giờ xin ai một đồng và tôi không biết ý kiến của Jim, nên tôi không dám nhận sự trợ giúp như vậy.

Ông Herzog lên tiếng:
- Bà không nên từ chối sự giúp đỡ này. Vì chúng tôi sợ mười bẩy ngàn vẫn không đủ để di tản cho năm người. Chẳng hạn, máy bay dân sự không có, bà phải nhờ hội Hồng Thập Tự hay thuê một trực thăng vớt gia đình bà ra khỏi Sàigòn.
- Thú thật với ông, tôi không nghĩ đến cách này. Khả năng của tôi chỉ cho phép tôi mua vé máy bay cho gia đình tôi từ Sàigòn ra một nước lân cận, rồi từ đó đi Hoa Ky.

Dr. Sullivan bàn vào:
- Nếu bà cần giúp đỡ của mọi người thì nên làm luôn một lúc. Nếu sau này, bà không sử dụng số tiền đó, bà có thể hoàn lại cho chủ nhân.

Sr. tổng kết buổi họp, ông nhắc các bạn ở lại bàn luận thêm và ông cám ơn sự tham dự của Linh. Tiễn Linh ra cửa, ổng cầm tay Linh an ủi:

- Tôi nghĩ sự thành thật của Linh đã làm siêu lòng bạn bè. Vậy Linh đừng quá lo; vấn đề tiền bạc coi như tạm xong. Tôi đang liên lạc với dân biểu Passman, và tôi sẽ gọi cô liền khi có tin tức. Thôi, chào cô.
- Dạ, chào ông
Back to top
View user's profile Send private message
bich chau



Joined: 11 Apr 2007
Posts: 1225

PostPosted: Fri Nov 02, 2012 11:48 am    Post subject: Reply with quote



Bố Vi và em Hoàng vừa rời nhà lúc chiều, để lên phi trường Tân Sơn Nhất nghe ngóng tin tức. Bố sốt ruột vì em Đỗ Quyên và gia đình Duy, đã xếp hàng ở đấy, chờ máy bay di tản từ ngày hôm qua. Nhưng dù sao, cũng phải chờ Tùng nghe radio, loan báo tin tức mấy họng súng pháo kích vào phi trường đã bị phá vỡ.

Mẹ Vi dặn các em, phải tự soạn cho mình một cái túi đeo vai thật gọn nhẹ, với 2-3 bộ quần áo, 1 bi đông nước và ít bánh kẹo. Mẹ đem chia giấy tờ, khai sinh và bằng cấp của cả nhà, vẫn để trong cái túi lớn nằm cạnh hầm trú ẩn, để mỗi con tự giữ trong túi riêng của mình. Mẹ thật can đảm, dặn dò từng đứa, phải làm gì. Nếu chẳng may thất lạc, thì cứ theo tờ địa chỉ Bác Vĩnh, anh Mẹ, ở Thụy Sĩ, mà liên lạc với nhau. Vi nghẹn ngào khi thấy Mẹ kín đáo lau nước mắt mấy lần, rồi ra ban thờ thắp hương và khấn lâm râm.

Vi tần ngần soạn ba lô mãi chưa xong, cất thứ này rồi đổi món kia. Chỉ thế thôi mà nàng soạn mãi, không nhét nổi hết tất cả các thứ vào trong cái ba lô to, mua thời quân trường của anh Tùng. Bao nhiêu thứ cần dùng lỉnh kỉnh, nào áo len, nào chăn, nào sữa bột, sữa đặc, và nước, cho bé Vân, thêm vài bộ quần áo nhẹ cho hai vợ chồng là đã chật lắm. Anh Tùng đã nói là chỉ gom 1 ba lô thôi, vì 2 vợ chồng sẽ thay nhau cõng con và đeo ba lô là đủ mệt. Vi tiếc là không nghe lời Trang, may cái địu con của người Tàu ngay từ mấy tuần trước. Bây giờ thấy cần, thì trễ quá rồi.

Vi chỉ tháo được1 số hình kỷ niệm yêu quý nhất từ albums. Còn lại là bao nhiêu hình ảnh và những món quà đầy kỷ niệm từ thời mới quen nhau, đám cưới, cho đến lúc bé Vân ra đời, hay bắt đầu những bước đi chập chững. Nàng tự nhủ là nếu ngày nào trở về, sẽ mua mấy cuốn album mới để dán lại. Dù sao, chị Tư, người giúp việc tin cẩn trong nhà từ hơn 10 năm nay, cũng còn ở lại để trông nhà. Quê chị ở tận Quảng Ngãi xa lắm, mà giao thông lại gián đoạn. Mẹ có đưa trước cho chị mấy tháng lương với những lời dặn dò ân cần, nếu chị cần ở lại hay cần di tản.

Đã nhiều ngày nặng trĩu lo âu, tinh thần căng thẳng, Vi thấy trong người như khô lại, không còn hơi sức để suy nghĩ, không còn nước mắt để rơi nữa. Đến hôm nay, với quyết định từ bỏ căn nhà thân yêu, từ bỏ đất nước Việt Nam, để vợ chồng con cái dắt nhau đi đến một quốc gia xa lạ. Rồi tương lai sẽ ra sao, làm nàng nghèn nghẹn. Cái nghẹn như chực chờ ở cổ, nước mắt như chực chờ ở hai bờ mi. Vi tự nhủ, can đảm lên, can đảm lên, còn sự nguy hiểm của của chuyến di tản, còn bao nỗi nhọc nhằn chờ đợi. Nàng lắc lắc đầu, nuốt cho cơn xúc động lắng xuống.

Trời bắt đầu tối, để Vi rảnh tay sắp xếp, anh Tùng vẫn ngồi ở sân trước chơi với bé Tường Vân, cho bé đừng nhõng nhẽo hay thắc mắc hỏi liền miệng. Mấy hôm nay, anh vẫn vào trường, với một cảm giác lạc lõng chênh vênh, chung quanh là những khuôn mặt lo lắng và ngơ ngác. Đêm về, anh thao thức, có đôi lúc như anh nén tiếng thở dài. Vi chỉ biết xiết chặt tay anh để chia xẻ nỗi lo. Thương anh quá đi!

- Anh vẫn không nhận được tin tức gì của Ba Mẹ và anh chị trên Đà Lạt, mặc dù thư đã gửi đi cũng 3-4 tuần rồi.

- Người ta nói là Đà Lạt bây giờ còn yên hơn Saigon nữa. Hy vọng cả nhà bình yên. Có thể thư từ khó khăn vì đường xá lộn xộn, lại thiếu nhân viên. Chắc không sao, anh ạ.

- Đến bây giờ, anh cũng phân vân, không biết phải quyết định đi lúc nào cho đúng đây. Bố Mẹ đã trải qua lần tản cư ra ngoại ô Hà Nội năm 46- 47 và lần di cư vào Nam năm 54, đã có kinh nghiệm đau thương và sợ Cộng sản như thế nào rồi. Nhưng dù sao, ngày xưa chỉ đi từ Bắc vào Nam, và di cư theo kế hoạch, đúng ngày, đúng lúc...Còn bây giờ, chẳng biết lúc nào là đúng lúc. Tính sai là lêu bêu không biết ở đâu, trở về thì mất việc, hay bị tội đào ngũ. Không biết anh sẽ lo cho em và con thế nào?

- Anh ơi, phúc cùng hưởng, họa cùng lo, chứ biết làm sao. Hôm tuần trước em đi chợ trời tìm ít thịt hộp và tôm xấy để mua phòng hờ, cũng gặp Loan và Hà rủ nhau đi chợ trời. Loan đã nhận được tin từ chiến tuyến, ông chồng bình yên, nên hai mẹ con Loan sẽ ở nhà, chờ anh ấy về. Hơn nữa Loan vẫn còn hãi hùng với thảm cảnh di tản bằng tàu từ miền Trung về, với bao nhiêu trẻ con chết vì đói và mất nước. Em nghe kể lại mà vẫn còn rùng mình, vì nghĩ đến con mình cũng còn nhỏ quá cho một chuyến hải hành lâu dài, đầy bất trắc.
Còn Hà thì tùy chồng. Anh Thiện là bác sĩ giám đốc bệnh viện quân đội. Anh từ chối không chịu bỏ rơi các quân nhân bị thương, từ khắp nơi dem về. đang nằm la liệt không còn một chỗ trống nào trên sàn hay trên lối đi. Thôi thì mỗi người một hoàn cảnh, một số mạng vậy.


…Mẹ Vi sốt ruột, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa và chép miệng....tối quá rồi.

Bố Vi và Hoàng về, chỉ kịp ăn vội chén cơm và hối thúc mọi người sửa soạn ra Hải Quân Công Xưởng ở bến tàu. Bố về trễ, vì đi theo Chú Khánh ra bến tàu. Chú Khánh là Thiếu Tá Hải Quân, chú đưa cả gia đình, vợ và 2 con nhỏ lên tàu trước để chờ quyết định khởi hành bất cứ lúc nào. Bố cũng cẩn thận, muốn biết chắc chắn là chiếc tàu nào và đậu ở đâu, mặc dù chú đã nhận giúp và quả quyết là chiếc HQ1 to lắm, dễ nhận lắm, đậu ngay bến Bạch Đằng. Bố theo chú đến bến tàu, buổi chiều tối mà người vẫn đông nghẹt. Có mấy chiếc tàu buôn và tàu hải quân mà hàng ngàn hàng ngàn người chen lấn nhau để tìm cách leo lên tàu. Dù vậy, Bố vẫn nhìn thấy tên chiếc HQ001.

Gia đình Vi đông anh chị em, bây giờ mới thật khó để chia ra, ai đi với ai. Quyết định cuối cùng là Hoàng sẽ dùng xe gắn máy chở út Huy, đi theo ô tô anh Tùng, chất 7 người còn lại: gia đình Vi, thêm Bố Mẹ và 2 em gái.

Đến khi ra cửa thì Mẹ kêu lên:

- Còn có 1 giờ nữa là giới nghiêm. Mình đi trễ quá, không biết có kịp lên tàu không. Chỉ sợ đường đông, kẹt xe là không kịp đến nơi, mà trở về cũng không kịp giới nghiêm. Hay là sáng mai, mình đi sớm thì tốt nhất. Có phải xếp hàng, có phải chờ cả ngày cũng không sao.

Bố tần ngần, nhìn lại đồng hồ 2-3 lần rồi quyết đinh để chờ ngày mai đi sớm.


Tường Vi nhìn thật nhanh một lần chót như từ giã căn nhà thân yêu. Cuốn lịch trên lối ra chỉ ngày 29 tháng 4. Xe đi qua những căn nhà hàng xóm quen thuộc. Không biết họ đang làm gì nhỉ? Chúng tôi đang lẳng lặng trốn chạy đây!!! Thôi giã từ tất cả!

Đường xá Saigon hôm nay đông đúc nhốn nháo lạ thường. Đoàn xe chạy ngược xuôi, dành đường bất kể, bóp kèn inh ỏi. Mọi người trên xe anh Tùng không ai nói lời nào, lo lắng, như theo đuổi những ý tưởng riêng trong đầu. Vi ôm chặt lấy bé Vân, như truyền hơi ấm cho con và suy nghĩ thật nhanh về những đương đầu sắp tới.

Chợt em Mai la lên:

-Chắc xe anh Hoàng và Huy mất dấu rồi. Con tìm nãy giờ mà không thấy.

Bố trấn an:

- Bố đã chỉ cho Hoàng, nếu lạc thì đứng chờ nhau ở góc phải cửa Hải Quân Công Xưởng, vì Bố giữ thư giới thiệu của chú Khánh. Chắc là xe gắn máy của Hoàng sẽ đến sớm hơn mình.

Cuối cùng cả nhà cũng đến được gần khu bến Bạch Đằng. Gọi là gần, nhưng cũng cách vài con đường, và ít nhất cũng đậu lọt được chiếc xe Renault con. Cả nhà đồng ý đi bộ cùng với nhau cho khỏi lạc, vì trên đường, người người đi nườm nượp, tất tưởi.

Càng đến gần bến tàu là bắt đầu sự hỗn độn, người ta chen lấn nhau mà đi. Rồi cái đám đông hàng ngàn hàng vạn người ấy như dồn cục lại, nhúc nhích từng chút một. Lẫn trong đó là những tiếng gọi nhau ơi ới, tiếng thét hốt hoảng vì thất lạc.

Nhóm Vi tiến thật chậm vì nắm chặt tay và áo nhau mà đi. Bố nói là hôm qua không đông bằng, vì bố còn nhìn thấy cái cổng Hải Quân Công Xưởng. Hôm nay đông người quá và còn xa quá, nên chẳng thấy cổng đâu nữa, không biết Hoàng và Huy có tìm thấy điểm hẹn không?

Cuối cùng, cả hơn 2 giờ sau cả nhà cũng đến được cái hàng rào kẽm gai đã bẹp dí ở trước cổng rào . Bây giờ người ta chen nhau vào chẳng cần giấy tờ gì cả. Chờ mãi không thấy Hoàng và Huy đâu, Bố tần ngần cầm tờ giấy bảo lãnh lên tàu của chú Khánh, đưa cho Tùng:

- Bố đã quyết định sai, vì đã mất thì giờ ra bến tàu hôm qua, rồi không đi đại ra tàu tối qua. Bây giờ Tùng dẫn vợ con và hai em đi đi. Các con đi đi! Bây giờ Bố Mẹ cứ đứng đây chờ Hoàng và Huy. Sẽ gặp nhau sau. Bố Mẹ không thể bỏ rơi hai em, Huy còn nhỏ dại mà Hoàng thì chưa đủ khôn. Nhỡ các em còn lọt lại , thì Bố Mẹ đi làm gì. Bố Mẹ cũng có tuổi rồi, chẳng cần gì nữa.

Mẹ và mấy chị em bật khóc, làm bé Tường Vân cũng sợ quá khóc thét lên. Tùng cũng mủi lòng:

- Đã đến đây rồi thì mình cứ đứng chờ thêm chút nữa Bố ạ.

Trong khi mọi người bồn chồn đứng chờ, thỉnh thoảng cũng có 1-2 gia đình đông trẻ con, đi ngược chiều đám đông trở ra ngoài cổng. Thấy 1 gia đình lóc nhóc 3 đứa trẻ con và 1 bà cụ từ trong đi ra cửa, Tùng chặn lại hỏi lý do và tin tức bên trong. Người đàn ông trả lời:

- Sáng nay, ông anh tôi trên tàu HQ1 đã nhờ người đến nhà nhắn là tàu quyết định đi từ tối qua rồi. Vậy phải đi nhanh lên bến tàu, tìm tàu khác xin xuống đại. Tụi tôi đã đến từ sớm, chen mãi mới vào đến gần được 1 cái tàu buôn không lớn lắm. Cầu ván thì nhỏ, người thì đông, chen nhau, rơi cả xuống sông. Đó là chưa kể là có tàu đông quá rồi mà người ta vẫn tìm cách leo lên tàu bằng cách leo thang lưới bên hông tàu. Chúng tôi ở trong đấy cả mấy tiếng đồng hồ mà không biết làm sao. Chưa biết đi tới đâu mà đã thấy nguy hiểm quá cho mấy đứa nhỏ. Thôi đành về nhà, chờ xem chính phủ có tổ chức gì không. Còn không thì thời thế đến đâu hay đến đó. Chúc ông bà nhiều may mắn

Bố Vi hốt hoảng:

-Tàu HQ1 đã đi từ hôm qua rồi à? Đi sớm thế sao? Mới chiều qua còn thấy nó đậu trên bến mà. Thế thì tờ giấy bảo lãnh này đâu còn giá trị gì nữa! Thôi các con đi đi, đừng lo cho Bố Mẹ. Chúc các con may mắn và hẹn gặp lại. Nhớ tờ địa chỉ bác Vĩnh mà tin tức cho nhau.

Tùng đeo ba lô, thay phiên bế con với Tường Vi, cùng với hai em, quyết định đi theo dòng người đi qua cổng và đẩy nhau về phía vài chiếc tàu đậu nơi bờ sông. Ba chị em vừa đi vừa quệt nước mắt, vừa ngoái lại, để thấy Mẹ cũng đang nức nở, dựa vào Bố.

Quang cảnh nơi bờ sông làm Vi rùng mình. Có vài chiếc tàu buôn chẳng phải lớn lắm, làm sao chứa hết được khối người khổng lồ đây? Chen lấn, hỗn độn, la hét.....làm Vi nhớ đến câu chuyện kể của Loan về lần di tản từ miền Trung về Saigon. Mà chuyến hải hành này sẽ còn xa vời vợi, còn gian nan hơn nhiều lắm.

Bất giác Vi quay sang chồng:

- Anh ơi, em thương con quá! Em sợ! Nghĩ đến chuyến di tản của Loan, em không có can đảm chen lấn lên tàu nữa. Hơn nữa, không biết có đến phiên nhà mình lên được không nữa? Hay là.... hay là ....mình đi về.

Bích Châu

Back to top
View user's profile Send private message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3170

PostPosted: Wed Nov 14, 2012 1:08 pm    Post subject: Reply with quote

Đỗ Quyên đang ngồi trên xích lô với mẹ, chiếc xe bỏ mui đi trên đường phố Sài Gòn vắng, êm ả như chiều Ba Mươi Tết, gió mơn man làn da và những sợi tóc dài nhè nhẹ bay. Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa rào, chiếc xe tấp vội vào lề để bác phu xe kéo mui lên và căng tấm bạt che, những giọt mưa lạnh quất vào mặt Quyên … nàng choàng tỉnh. Thì ra chỉ là giấc mơ! Quyên thảng thốt, nhớ mẹ, nhớ nhà, nước mắt ứa ra và nàng cố gắng để kìm tiếng thút thít.

Đỗ Quyên và gia đình Duy đang ở Subic Bay thuộc quần đảo Philippines. Mới hơn một tuần thôi, mọi việc chập vào nhau như thật, như hư, như mới xảy ra hôm qua, lại như đã xa xôi từ kiếp nào. Quyên nhớ như in ngày Thứ Sáu 25 Tháng Tư, mẹ của Duy đã đến nói chuyện với ông bà Huấn, cha mẹ của Quyên, xin phép cho nàng đi Mỹ cùng gia đình của bà. Dương, anh Duy, làm ở tòa đại sứ Hoa Kỳ, được ra đi chính thức qua chương trình di tản nhân viên sở Mỹ, nếu cha mẹ Quyên đồng ý thì anh có thể cho thêm tên Quyên vào danh sách gia đình anh, và ngày hôm sau Duy đã cùng đi với cha mẹ, vợ chồng Dương và hai đứa bé Hiếu, Hạnh, con của anh chị, đem trầu cau, bánh trái đến đặt lên bàn thờ gia tiên nhà Quyên, coi như lễ chính thức xin dâu. Quyên nhớ rất rõ, hôm ấy trăng tròn vành vạnh trên bầu trời cao, trăng mười sáu.

Thế rồi ngay buổi sáng ngày 28, Duy hớt hải phóng Honda đến nhà Quyên cho biết đã có người liên lạc, báo tin rằng danh sách gia đình Dương đến lượt đi hôm nay, và điểm hẹn là một trụ sở của tòa đại sứ Mỹ trên đường Trương Quốc Dung. Vì vậy Duy phải đón Quyên đi gấp. Cả nhà quýnh quáng, đã đến giờ phút chia ly, mẹ gọi Quyên vào phòng, nghẹn ngào dặn dò, bà dúi vào tay nàng tờ giấy một trăm dollars và hai chiếc nhẫn một chỉ vàng bảo con gái cất kỹ để phòng thân. Cầm chiếc túi xách đã sửa soạn từ trước đựng mấy bộ quần áo, giấy tờ và một ít lương khô, Quyên tất tả ngồi lên yên xe sau lưng Duy.

Đến điểm hẹn, mọi người đứng đợi, ồn ào, lao xao, người thì mừng rỡ ra mặt, người không giấu được những nét ưu tư. Xe buýt đến, mọi người lần lượt lên, chả ai hỏi danh sách hay giấy tờ gì cả, xe còn trống mấy chỗ khiến Quyên tiếc ngẩn ngơ, giá mà chị Vân, Hoàng, Huy, Mai, Quỳnh có ở đây, bố mẹ và gia đình chị Vi có ở đây! Làm sao nhắn, làm sao gọi trong khi xe sắp chuyển bánh. Quyên gục đầu vào hai cánh tay giấu hai hàng nước mắt đang lặng lẽ tuôn trào. Gia đình tan tác, biết những người còn lại sẽ đi bằng cách nào, biết bao giờ gặp lại nhau.

Back to top
View user's profile Send private message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3170

PostPosted: Thu Nov 15, 2012 4:52 am    Post subject: Reply with quote

Xe buýt chạy thẳng vào phi trường Tân Sơn Nhất bên khu quân sự, không phải nơi mà thỉnh thoảng Quyên đến để đón người thân.

Chợt tiếng bom nổ ầm.

_Pháo kích, pháo kích!

Có tiếng người la lên và mọi người tán loạn chạy ra những giao thông hào đào sẵn ở xung quanh. Quyên sợ tái người, miệng lâm râm niệm Phật. Trong những lúc nguy nan như thế này Quyên nhớ bố mẹ, chị em hơn bao giờ, nhìn quanh, Quyên thấy mình thật lạc lõng, cô đơn. Duy và gia đình chàng chưa đủ thân để Quyên tìm kiếm một sự che chở. Đất nước loạn ly, một thời con gái lao đao. Như thông cảm, Duy cầm tay Quyên bóp nhẹ, như để an ủi, vỗ về.

Sau vài tiếng nổ thì tạm yên, mọi người vào bên trong phòng đợi, đó là nơi chốn làm việc của DAO (Defense Attache Office) nhân viên đã rút đi từ lâu, nay là chỗ tập trung người di tản. Người đông đến cả ngàn, nằm ngồi ngổn ngang. Có nhiều người sợ hãi đã ra về vì sợ bị pháo kích nữa, có những người lại nói là Mỹ bỏ đi hết rồi, nếu Việt cộng chiếm được Sài Gòn, họ vào đến đây sẽ có trận thảm sát vì biết mình toan tính ra đi. Quyên lo lắng, hoang mang, lòng dạ bồn chồn, cả đêm ngồi bó gối, không chợp mắt. Sáng sớm ngày 29, một toán Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đến giữ trật tự và bảo vệ an ninh cho người di tản. Một trận pháo kích dội thẳng vào Tân Sơn Nhất, tất cả nháo nhào lao vội ra giao thông hào hay chui vào góc, xó nào mà họ thấy an toàn để ẩn nấp, những tiếng đọc kinh, những tiếng niệm Phật rầm rì xen những tiếng khóc nấc của các cụ già và tiếng gào thét của những đứa trẻ con...thật hoảng loạn, thật thê lương. Một lúc sau ổ pháo kích bị phá vỡ, nghe nói có hai người lính Thủy Quân Lục Chiến bị tử vong. Quyên cũng sợ điếng, người như tê đi, không cảm giác. Mãi đến quá hai giờ chiều chiếc chinook đầu tiên từ từ đáp xuống, những người lính Mỹ yêu cầu ai có hành lý cồng kềnh phải bỏ lại để di chuyển được nhiều người hơn. Lại một màn dở khóc, dở cười, valise, hòm xiểng vất tung tóe suốt dọc đường từ phòng đợi đến chỗ lên máy bay. Dân đứng xếp thành hàng, họ cứ đếm đủ sáu chục người cho lên một chiếc trực thăng, cứ như thế hết chiếc này bay đi lại chiếc khác đáp xuống, số người chờ đợi vơi dần, lúc này Quyên lại đau thắt tim khi nghĩ đến gia đình mình, có ai xét giấy tờ gì nữa đâu. Tưởng đã yên, nào ngờ khi lên máy bay Quyên mới thấy không khí còn căng thẳng, hai chàng xạ thủ TQLC ngồi chĩa hai khẩu đại liên xuống đất để sẵn sàng ứng chiến. Dù đã ở trên cao mà khi ra gần tới Vũng Tàu vẫn còn bị Việt cộng ở dưới bắn lên. Ra đến ngoài khơi mọi người mới thở phào yên chí, tuy nhiên vẫn thấy nháng lửa của súng đạn trong đất liền bắn ra.

Ngồi trong lòng phi cơ, nhìn qua khung cửa sổ, dưới kia, những chiếc thuyền con nổi lều bều, dầy đặc trên mặt nước. Cũng may có những chiếc xà lan lớn của Mỹ đậu rải rác để những chiếc thuyền mong manh ấy có chỗ bám vào, người ta leo lên rồi cứ đầy một chuyến là họ đưa ra Đệ Thất Hạm Đội của Mỹ còn bỏ neo ngoài khơi và cũng may bấy giờ là Tháng Ba ta biển lặng như các cụ xưa đã có câu"Tháng Ba bà già đi biển". Ngoài những chiếc thuyền nhỏ bập bềnh như những chiếc lá tre, một đoàn tàu lớn hơn, nối đuôi nhau chạy âm thầm, lặng lẽ với những bóng người li ti nhốn nháo trên boong, Quyên chắc đó là những tàu của Hải quân Việt Nam. Quyên nhớ chú Khánh, một thiếu tá Hải Quân đã hứa với bố cho tên gia đình nàng vào danh sách của chiếc HQ1 và dặn bố hãy sửa soạn sẵn sàng vì bất cứ khi nào được lệnh là tàu sẽ nhổ neo. Lạy trời, lạy Phật cho cả nhà lên kip trên một trong những chiếc tàu này. Cả đêm không ngủ nên Quyên mệt mỏi thiếp đi. Chả biết bao lâu Duy khẽ lay gọi nàng, chiếc trực thăng đã đậu xuống sân bay của chiếc hàng không mẫu hạm khổng lồ giữa biển. Trời mênh mông, nước mênh mông, mặt trời đỏ rực đang từ từ lặn xuống phía xa, thế rồi quả cầu lửa biến thật nhanh còn lại một vùng chân trời rực sáng. Qua một số thủ tục giấy tờ và khám xét về an ninh, mọi người được chuyển sang một chiếc tàu lớn, loại tàu chuyển vận của quân đội Hoa kỳ, màn đêm đã buông xuống tự lúc nào.

- Cô Quyên, dậy đi ăn sáng, cô Quyên!

Tiếng con bé Hạnh lôi Quyên về thực tại. Quyên thấy mình đang nằm trong chiếc lều vải lớn, trên khoang dưới của cái giường quân đội hai tầng với bé Hạnh, Duy nằm tầng trên với bé Hiếu. Chiếc giường kế bên, ông bà Tân, bố mẹ Duy nằm tầng dưới và vợ chồng Dương nằm tầng trên. Chập choạng tối hôm qua, tàu cặp bến Subic Bay, khi lên bờ mỗi người được phát một gói bánh sandwich và một hộp nước trái cây, Quyên thấy miếng bánh ngon vô cùng sau mấy ngày ăn uống khô khan,và đi lại thật thoải mái sau những ngày bị tù túng trên tàu. Trời nhá nhem tối nên Quyên chỉ thấy những lều vải chập chùng, san sát nhau. Sau một số thủ tục thông thường, những người lính Mỹ phát thêm cho dân di tản một số vật dụng cần thiết, áo quần, chăn màn...rồi đưa tất cả vào những chiếc lều vải này.

Cả đoàn người theo những bảng chỉ dẫn đến lều thực phẩm để lãnh phần ăn. Quyên cố gắng nhìn quanh để tìm người thân. Trên những thân cây lớn dọc đường đi, những chiếc đĩa giấy viết tên hoặc những lời nhắn gọi được gắn lên, nàng chăm chú xem tất cả mà chẳng thấy tên quen. Nhìn ông bà Tân, Quyên nghĩ đến ánh mắt rơm rớm của cha mẹ nhìn theo khi nàng quay lại lần cuối, nàng thương và nhớ cha mẹ vô cùng.


Last edited by Do Dung on Fri Apr 12, 2013 1:34 pm; edited 1 time in total
Back to top
View user's profile Send private message
bich chau



Joined: 11 Apr 2007
Posts: 1225

PostPosted: Tue Feb 05, 2013 12:31 am    Post subject: Reply with quote



Trời Saigon vào đầu tháng sáu đã bắt đầu cái nóng hừng hực của mùa hè, với những ngọn gió Tây từ Lào thổi qua. Chiếc quạt trần chạy liên tục ban ngày, bắt đầu kêu ken két vì khô dầu, mà hình như chẳng ai buồn để ý. Người Saigon cũng như lên cơn sốt, chờ đợi những diễn biến sẽ đến trong những ngày tới. Đúng ra là chờ đợi Uỷ ban quân quản Cộng sản sẽ định đoạt....số phận của những kẻ thua cuộc.

Học sinh cũng sắp nghỉ hè, nhưng Tùng không chờ được. Anh sốt ruột xin giấy phép nghỉ một tuần để lên Đà Lạt thăm Ba Má anh, lấy cớ cha bệnh nặng. Quyết định đến với một linh cảm lờ mờ nào đó về tương lai bấp bênh của người giáo sư, cũng là quân nhân trừ bị, mà Tùng đã lỡ viết trong tờ khai lý lịch với chính phủ Cộng sản đương thời.

Nhóm cựu quân nhân thời Cộng Hòa, từ hạ sĩ quan trở xuống, đã bị gọi đi tập trung, để học tập chính trị về thể chế mới trong một tuần, đã trở về nhà, sau đúng một tuần. Có những tiếng thở phào trong hy vọng về sự hiểu biết và khoan hồng của chính phủ mới, nhưng cũng có những ánh mắt nghi ngại và lo lắng chờ đến phiên của cấp bậc sĩ quan trở lên.

Con gái bác Quang hàng xóm, là y tá bệnh viện, ăn lương của Bộ Y Tế, cũng vừa trải qua 1 tuần học tập chính trị ở trường Dược, cùng với các Y Nha Dược sĩ và nhân viên y tế khác. Cô lè lưỡi rùng mình khi kể lại những điều.... đã học được, khi làm bài tổng kết tự kiểm thảo vào ngày chót:

- Một cô y tá bệnh viện Nhi Đồng tự kiểm là cô không có tội khi săn sóc sức khỏe của trẻ con vô tội và các em bé sơ sinh. Ông cán bộ giảng huấn ngồi chồm 1 chân trên ghế, một chân đu đưa dưới đất, phán cho một câu phê bình: chị có tội với nhân dân, là săn sóc sức khỏe cho con em những tên giặc ngụy, để chúng yên tâm cầm súng bắn lên chiến sĩ ta!!!!

Anh Tùng đã đi Đà Lạt ba ngày rồi. Bây giờ giang sơn của gia đình Tường Vi là căn gác nhỏ nhà Bố Mẹ, đã từng là cõi riêng tư của mấy chị em gái. Nhà đã vắng đi 3 người, thiếu tiếng ồn ào của Huy của Hoàng, thiếu tiếng cười dòn tan của Quyên và thiếu cả tin tức của các em. Chị Tư giúp việc cũng đã đi về Quảng Ngãi. Căn nhà yên lặng và buồn thiu, nghe rõ cả tiếng thở dài của Bố hay tiếng tấm tức bị nén lại của Mẹ. Bây giờ rõ ràng là thế giới và Mỹ đã bỏ rơi miền Nam Việt Nam cho Cộng sản. Thương Bố tự quy lỗi vào mình chậm tính, thương anh Tùng tự nhận lỗi thiếu quả quyết, mà Vi cũng bị cắn rứt cho quyết định trở về nhà, phó mặc cho tình thế đưa đẩy, chỉ vì thương con còn bé quá. Từ mấy tháng nay, kể từ hôm 30 tháng 4 đến bây giờ, ít khi nàng yên giấc. Giấc ngủ đến thật trễ, không yên, đầy mộng mị, lẫn vào những ác mộng, lửa cháy, gia đình ly tán, lạc chồng, lạc con...

Vi đã tạm nghỉ dạy học ở trường tư thục Minh Tân, để chờ trường chấn chỉnh lại ban giảng huấn và học trò, cho niên học mới sau hè. Sau ngày thất thủ 30 tháng 4, Saigon đã đổi chủ, Tường Vi có vào trường trình diện nhiệm sở cũ, theo lời kêu gọi trên đài phát thanh. Có lẽ Vi đến trường sớm nhất, chỉ thấy bác trưởng phòng kế toán già, đang ngồi vuốt lại lá cờ vàng 3 sọc đỏ trước khi cắt thành những mảnh vuông nhỏ. Vi bật khóc tức tưởi, bác cũng ngậm ngùi khuyên giải:

- Mình là dân di cư thì hiểu nhau, nhưng tránh những người khác biết, cô Vi nhé.

Bố Vi cũng mất việc ở hãng tư vừa làm được 1 năm, sau khi nghỉ hưu của 30 năm công chức. Làm việc với ban giám đốc mới, được hơn một tháng, bây giờ mất cả tiền lương lẫn tiền hưu bổng công chức, Bố xuống tinh thần vì người chủ gia đình bây giờ thật sự trắng tay. Cũng may là Mẹ Vi cần kiệm, giấu được chút vàng, nhờ kéo ra thành nhẫn 2 chỉ để bán dần mà không ai để ý.

Từ hôm đất nước rơi vào tay Cộng sản, bạn bè Vi ít gặp nhau, nhà nào cũng hoang mang lo lắng trước một tương lai vô định. Chỉ có Kim Chi Đại Hàn thỉnh thoảng đến thăm Vi và kể cho nhau nghe về tình hình, về bạn bè, đứa còn ở lại, đứa đã ra đi. Chi kể cả hôm đi qua nhà Trang, nhà vắng lặng, nàng phải ném cả ổ bánh mì ăn trưa của mình qua khung cửa khóa, cho con chó con ủ rũ vì đói của Trang. Ngày trước, Kim Chi lúc nào cũng lạc quan, hay đùa, và khôn ngoan như một bà cụ non, bây giờ nàng không dấu được nét suy tư. Chi có kể là đã gặp Quân, và không ngờ là Quân còn kẹt lại, đi thất thểu trên đường, khi vừa từ miền Trung trở về căn nhà của gia đình ở Gia định, vào giờ thứ 25, để thấy vườn không nhà trống. Chàng hay về nhà bà cô ruột là Sĩ quan cấp tá trong bộ Tổng tham mưu, chồng mới mất, không con, đã dọn nhà từ cư xá sĩ quan về căn nhà hương hỏa ở Phú Nhuận. Chi nói làm Vi cũng thấy nao nao:

- Anh chàng Quân bay bướm và đào hoa ngày nào, bây giờ như một lãng tử cô đơn, lại bày đặt hút thuốc nữa Vi ạ.

Rồi hôm qua, Kim Chi đã đến, mắt sưng húp, giọng lạc đi, kéo tay Vi lên góc lầu của gia đình Vi bây giờ và khóc nức nở. Chi kể là sau ngày đám cưới Vi và Tùng, Quân thỉnh thoảng lại nhà chơi và tâm sự nhiều về tình yêu với Vi, về những ngày tìm quên ở xa thành phố. Sau ngày đổi đời, Saigon đã bắt đầu có chút thì thầm dè dặt về chuyện vượt biên. Có lần ngồi quán cà phê nghe dương cầm ở một vườn tư gia, Quân hỏi dò Chi, có khi nào nghĩ đến chuyện đi vượt biên không. Anh có cái lo ngại của người quân nhân biệt phái đã từng làm cho cơ quan Mỹ. Nhưng gánh nặng tài chính đè trên vai Chi, người duy nhất trong gia đình còn đang đi làm, nên nàng chỉ nói là chưa tính được. Làm sao được, khi chính Kim Chi đã là người trấn an gia đình nên ở lại và vẫn hy vọng về tình hình ngoại giao, chính trị của Việt Nam trước thế giới. Dù sao cái kinh nghiệm hơn bốn năm du học, trong đời sống xô bồ và tình cảm tẻ nhạt của người Mỹ, đã thuyết phục nàng là....ở chốn quê hương vẫn hơn cả.

Rồi một buổi tối, thật muộn, gần 10 giờ tối, Quân đến, rủ Chi đi ăn cháo khuya. Chi ngại ngùng từ chối, và đem chè ra mời cho anh ở lại. Lần này, Quân lại hỏi Chi có nghĩ đến chuyện vượt biên không. Rồi anh chỉ đùa đùa là nếu có đi thì nhớ rủ anh đi cùng hoặc nhét anh vào vali xách theo vậy.

Thế mà sau hôm đó, Quân đã đi thật, không một lời từ giã. Anh cùng với người Cô đã đi theo mối vượt biên gần Vũng Tàu. Chẳng may bị bắt, hai cô cháu đã uống thuốc độc tự tử. Ông bạn tù vượt biên cùng bị bắt và gông chân cùng với Quân, đã nhắn tin cho người bạn thân của chàng. Dựa vào thái độ và vài câu trao đổi ngắn với Tùng, ông bạn tù này nhận xét, có lẽ sự tự kiêu, bất cần đời, cũng như sự tuyệt vọng đã đưa đến tính toán bi thảm của hai cô cháu.

Kim Chi vừa kể vừa khóc nức nở, vừa khoác tay như vẫn chưa tin đó là sự thật. Vi òa lên khóc, hai vai rung lên, răng cắn chặt vào góc gối để chặn tiếng ấm ức. Hai người bạn ôm lấy nhau khóc, như chia xẻ nỗi đau, nỗi tuyệt vọng của Quân, người bạn thân thiết ngày nào.

Đêm qua, Vi thấy mình dắt bé Tường Vân đi mua bán lặt vặt. Con bé đã đi thật giỏi, nắm tay mẹ, tung tăng nhảy chân sáo, miệng bi bô hỏi huyên thuyên. Đến gần một góc phố, Vi nhìn thấy Quân đã đứng đấy từ lúc nào, như chờ đợi, mái tóc bềnh bồng thời sinh viên bay trong gió, đôi mắt nhìn thăm thẳm, khang khác với ánh nhìn lanh lợi như hơi diễu cợt ngày nào. Vi có nói là dạo này anh có vẻ gầy đi, nên thấy cao hơn. Rất tự nhiên, anh dắt một bên tay bé Vân, và cùng sánh bước dạo phố với hai mẹ con. Rồi thật điềm đạm với nụ cười cố hữu, anh nói chuyện tương lai được đi làm việc ngoại giao trong một tòa Đại Sứ ở ngoại quốc. Giấc mộng của Quân vẫn thế từ lúc đi học, từ khi quen Vi, và khi còn làm việc trong cơ quan Mỹ, trước khi anh chuyển ra miền Trung. Trước khi chia tay, thật bất ngờ, anh hôn nhanh trên mấy đầu ngón tay chụm lại và đặt nhẹ lên môi Vi, làm nàng sững sờ.

Tường Vi giật mình thức giấc trong đêm. Giấc mơ thật nhẹ nhàng, nhưng nghĩ đến câu chuyện Chi mới kể, nước mắt nàng nhòe nhoẹt ướt cả gối. Bé Tường Vân nằm bên cạnh cũng trở mình, đưa tay bấu lấy Mẹ, đôi môi hồng xinh xinh như nhếch miệng cười, gọi

- Bố! Bố ơi!

Vi ôm chặt con vào lòng, thì thầm:

- Bố mới đi có ba ngày, mà mẹ con mình thấy lâu quá nhỉ.


Bích Châu

Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết All times are GMT - 7 Hours
Goto page 1, 2, 3, 4  Next
Page 1 of 4

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group