Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn

 
 FAQFAQ   SearchSearch   MemberlistMemberlist   UsergroupsUsergroups   RegisterRegister 
 ProfileProfile   Log in to check your private messagesLog in to check your private messages   Log inLog in 

Tình Thơ, Tình Mơ
Goto page 1, 2, 3  Next
 
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết
View previous topic :: View next topic  
Author Message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3176

PostPosted: Wed Jan 06, 2016 12:29 am    Post subject: Tình Thơ, Tình Mơ Reply with quote




Tình Thơ, Tình Mơ

Đỗ Dung


Đêm thật khuya, Vi không tài nào chợp mắt. Nàng cố dỗ giấc ngủ bằng cách tập trung đếm hơi thở. Chỉ một lúc là đầu óc nàng lại lan man suy nghĩ, không thể tiếp tục đếm được nữa. Buổi tối nay, trong tiệc cưới con gái của một người em họ, Vi đã nhìn thấy Huy. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn khuôn mặt ấy, Vi đã nhận ra ngay dù có hằn thêm những dấu vết của thời gian. Gần nửa thế kỷ còn gì! Những hình ảnh, những kỷ niệm của mối tình đầu thơ mộng của một thời con gái lần lượt hiện về.

Ngày ấy, tại một buổi tiệc ăn khao của một nhóm bạn ở nhà Trâm sau khi có kết quả kỳ thi Tú Tài phầnHai, Vi đã gặp Huy. Mái tóc bồng bềnh, cặp mắt tình cảm, giọng nói trầm ấm ấy đã cuốn hút nàng. Cả một muà hè hai người đã có những dịp gặp gỡ dù chỉ là những buổi ngồi nói chuyện tại nhà Trâm. Sau đó Vi thi đỗ vào trường Dược, Huy lên năm thứ ba trường Y. Cuộc tình đẹp như thơ, hai người rất là tâm đầu ý hợp. Dù chưa một lời chính thức tỏ tình, chưa một lời giao ước, hẹn thề, Vi tự nhủ rằng hãy giữ sợi dây liên lạc nhẹ nhàng ấy, hãy tận hưởng những ngày tháng lãng mạn với hương vị thơ mộng của tình yêu, hãy trân quý những chăm sóc, chiều chuộng, những nhớ nhung, mong chờ nhau... Đợi đến lúc cả hai cùng ra trường mới bàn đến chuyện hôn nhân. Vi đưa Huy về trình diện cha mẹ. Cả cha mẹ Vi đều quý người thanh niên đáng mến ấy. Sau một thời gian như đủ thân, Huy đưa Vi về thăm gia đình chàng. Nhà Huy nghèo, thật nghèo. Cả nhà sống trong một căn nhà chỉ vừa bằng một căn buồng một bề bốn thước, một bề năm thước, trong một ngõ hẻm khu chợ Bàn Cờ. Nhà trống trơn, sàn gạch hoa lau sạch bóng. Đồ đạc chỉ vỏn vẹn có một bộ bàn ghế nhỏ kê sát cửa sổ nhìn ra con hẻm, chắc là vừa làm bàn ăn, vừa làm bàn tiếp khách và bàn làm việc cho cả nhà. Trên tường quét vôi mầu xanh ngọc có đóng hai cái kệ gỗ để bầy bát nhang, chân nến dùng làm bàn thờ Phật và bàn thờ ông bà. Phía tường bên kia treo một tấm tranh vẽ một bình hoa hồng mầu cam đem sự ấm áp tươi vui cho căn phòng. Một căn gác lửng rộng bằng một phần ba gian nhà, chỉ cao đủ cho một người ngồi thẳng, dùng làm nhà kho để cất hết gối chiếu, mùng mền và mấy chiếc thùng gỗ chắc là để chứa quần áo. Một chiếc bàn thấp và một kệ sách nhỏ nằm ngoan ngoãn ở một góc của căn gác xép.

Bước ra sau, một khoảng sân nước lót gạch tầu mầu đỏ. Một dẫy chum, vại bằng sành mầu gan gà có nắp đậy cẩn thận, được xếp thứ tự sát vách tường.

Nhà tuy nhỏ nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ. Tiếng Huy:
- Đố cô bé biết những gì trong mấy cái vại này nào?
- ???
Huy mở nắp một chiếc vại gần nhất, những miếng dưa cải chen chúc nhau dưới làn nước vàng lợt, trong veo. Vi reo lên thích thú:
- Dưa chua!
Bên cạnh là mấy vại dưa nén nguyên cây, tiếp đến là vại cà pháo, cà bát và mấy chum đầy tương bắc.
Bà mẹ của Huy có một sạp bán dưa, cà, tương, chao trong chợ Bàn Cờ. Chính tay cụ muối dưa, nén cà, làm chao, ủ tương và tự tay cụ đem ra chợ để bán lẻ. Buổi tối có những hàng cơm vào nhà mua và Hà, em gái Huy thì đi bỏ mối cho mấy tiệm cơm tám giò chả và mấy sạp bán cơm tấm quen.

Gia đình Huy sống trong cảnh thanh bần, đạm bạc. Bà mẹ Huy vấn khăn, răng đen; hiền lành, phúc hậu; chịu khó làm lụng và chắt chiu dành dụm. Hoàng, người anh cả của Huy là sĩ quan của binh chủng Thiết Giáp. Anh đóng quân ở miền trung, đã lập gia đình và có bốn đứa con trai. Đứa lớn nhất gần bẩy tuổi và cu Út mới biết bò. Hà, cô em gái Huy đang học năm cuối trung học. Ông cụ thân sinh của Huy bị đấu tố trong đợt cải cách ruộng đất ngoài Bắc, đã vì uất ức mà chết. Biết gia cảnh của Huy, Vi càng yêu chàng tha thiết hơn.
Cuộc tình Vi và Huy êm ái, nhẹ nhàng trôi. Những buổi tối ngồi bên nhau trong phòng khách nhà Vi, dưới ánh sáng ấm áp của chùm đèn trên cao toả xuống. Hai người thủ thỉ kể cho nhau nghe những chuyện ở trường, chuyện bạn bè, chuyện về gia đình, về những đứa cháu, chuyện trời mưa, trời nắng. Có khi cả hai chỉ ngồi yên lặng thả hồn theo tiếng hát Thái Thanh, Anh Ngọc, Duy Trác, Mai Hương... Không gian chỉ là phòng khách nhưng hai tâm hồn như hoà quyện vào nhau. Cô sinh viên mới lớn ngập tràn hạnh phúc, bơi lội trong dòng sông bát ngát yêu thương. Thỉnh thoảng Huy ở lại dùng bữa với cả nhà và những đêm rằm hai người được phép lên sân thượng, cùng ngồi bên nhau trên chiếc ghế xích đu, ngắm vầng trăng sáng vằng vặc ở trên cao.



Muà hè năm Mậu Thân, sau khi Vi thi đậu xong năm thứ hai, Vi đã đợi Huy đến chơi như thường lệ nhưng Huy không đến. Chàng biến mất, không một lời từ biệt, không một lời giãi bầy. Cả trăm câu hỏi hiện ra mà không có câu trả lời. Suốt mấy tháng trời Vi buồn bã, ủ rũ như người mất hồn. Đến chỗ nhà Huy ở Bàn Cờ thì cả nhà đã dọn đi, không ai biết họ đi đâu và sạp hàng đã sang lại cho người khác. Vi sững sờ, đau điếng. Chuyện lạ lùng như trong một giấc mơ. Không lẽ Huy chỉ đến với nàng như một chuyện đuà. Dù sao nàng vẫn thấy nhớ Huy thật nhiều. Với linh cảm của một người con gái nàng cảm nhận được tình yêu và sự trân quý của chàng dành cho nàng. Và đối với Huy, Vi có sự ngưỡng mộ, tôn thờ. Không lẽ chuyện tình đẹp ấy chỉ như hạt sương long lanh đã tan đi dưới ánh nắng mặt trời. Huy ơi, tại sao, tại sao...
Sau những cố gắng tìm kiếm, dọ hỏi khắp nơi, ngay cả Trâm và những người bạn của Huy mà nàng quen. Không ai biết. Đất nước Việt Nam nhỏ bé vậy mà chàng như đã bốc hơi!

Thời gian cứ lừng lững trôi, Vi cố xua đi hình bóng Huy, những kỷ niệm của chàng. Những ray rứt, nhớ nhung khiến nhiều lúc Vi như ngộp thở. Nàng tránh né bạn bè, rút mình vào vỏ ốc cho đến khi ra trường, với sự hối thúc cuả gia đình, sự khuyên răn, nài nỉ của mẹ Vi mới lập gia đình với Khoa, bạn của anh Vi, cùng đi du học bên Pháp về thăm nhà. Hai gia đình quen biết nhau, là hàng xóm của nhau từ ngoài Hà Nội. Vi đã cố quên Huy, xua đuổi hết những hình ảnh về Huy để xây dựng hạnh phúc của chính mình, làm tròn bổn phận của một người dâu hiền, vợ thảo. Sau đám cưới ít lâu Vi theo chồng sang Pháp. Nhớ đến Khoa, người chồng gần bốn mươi năm đầu gối tay ấp. Khoa không cho Vi mối tình đầu lãng mạn, thơ mộng nhưng Khoa đã bao bọc, che chở Vi, cho nàng một đời hạnh phúc, cho nàng hai đứa con ngoan. Những kỷ niệm với Khoa dầy hơn, đằm thắm hơn. Khoa đã thực sự cho nàng bờ vai rắn chắc để nương tựa và một vùng ngực bình yên để nàng trở về sau những lúc gặp hoạn nạn, trắc trở trong đời. Vậy mà Khoa cũng đã bỏ nàng mà đi một cách ngỡ ngàng. Trong một buổi đang vui vẻ làm vườn với nhau Khoa đã ngã xuống và không bao giờ dậy nữa.

Hai người con của Vi sang Cali lập nghiệp nên sau khi Khoa mất hai chị em đã thu xếp cho mẹ sang ở hẳn bên này.

Buổi tối nay, Vi đã giật mình khi nhìn thấy Huy bằng xương, bằng thịt. Vi định tới để hỏi cho ra lẽ câu chuyện mà Vi vẫn ấm ức cả nửa thế kỷ nay. Nhưng rồi Vi lại tảng lờ, tránh mặt... Và đầu óc cứ miên man, Vi chìm dần vào giấc ngủ.

Buổi sáng nắng vàng tươi, tiếng chim hót líu lo. Vi ra vườn sau làm vài động tác thể thao. Chợt tiếng chuông điện thoại reo vang, Vi chạy vội vào nhà nhấc máy.
- Hello, xin lỗi, dạ, có phải đây là nhà bà Khoa?

Tim Vi như thắt lại. Giọng Huy, dù có khàn đục theo thời gian nhưng cái giọng Bắc Kỳ ấm áp ấy Vi không thể quên.

- Dạ... Xin lỗi ai ở đầu dây?
- Tôi, Huy đây!

Một chút yên lặng, hình như cả hai bên cùng nghẹn ngào.

- Vi ơi, xin phép cho anh được xưng hô như ngày xưa. Hôm qua nhìn Vi anh nhận ra ngay nhưng không dám đường đột. Anh dọ hỏi tìm được phone của Vi. Đúng như trời sắp đặt cho anh có cơ hội nói lên lời phân trần, tạ lỗi cùng em. Cho anh biết khi nào anh có thể gặp Vi?
- Có gì anh cứ nói. Vi đang nghe...

Im lặng một lúc Huy chậm rãi kể chuyện ngày xưa:

- Muà hè năm ấy khi nhận được điện tín của người chị dâu, báo tin anh Hoàng bị thương nặng đang nằm trong quân y viện ở Huế. Anh đã bàng hoàng, hoảng hốt, vội đáp máy bay ra Huế để thăm anh. Đến nơi anh chỉ kịp gặp anh Hoàng lúc lâm chung. Anh Hoàng đã dặn dò gửi gấm anh trông nom vợ con anh ấy. Anh đã vừa khóc, vừa gật đầu hứa thì anh Hoàng trút hơi thở cuối cùng, như đã cố đợi chờ anh đến để trăn trối rồi mới yên lòng ra đi. Mẹ và Hà được tin ra ngay để lo phần tang lễ. Nhìn bốn thằng bé đầu quấn khăn tang ngồi cạnh mẹ. Chị Hoàng mỏng manh, ẻo lả phủ phục trước quan tài. Không hình ảnh nào bi đát, xót xa hơn. Đang kỳ nghỉ hè nên ba mẹ con anh ở lại Huế để lên chùa tụng kinh cầu siêu cho anh Hoàng và trông nom đỡ đần vợ con anh cho đến hết 49 ngày.

Vi ơi, từ khi di cư vào Nam anh Hoàng đã như cột trụ gia đình. Anh vừa đi học vừa đi bỏ báo mỗi buổi chiều và làm phu bốc vác trong những ngày cuối tuần để nuôi cả nhà. Mẹ anh phải muối dưa, nén cà gánh đi bán để thêm thu nhập. Khi anh ấy đến tuổi động viên, vào trong quân ngũ anh vẫn tằn tiện gửi tiền giúp đỡ mẹ để nuôi hai em. Đến ngày anh gặp chị Loan, một cô giáo tiểu học ở vùng anh đóng quân và hai người yêu nhau rồi nên vợ nên chồng.

Vi ơi, lúc nhìn anh Hoàng hấp hối lòng anh quặn đau. Anh ấy hơn anh có tám tuổi mà ảnh đã lo lắng cho cả một tuổi thơ của anh, ảnh không những là anh cả mà còn là cha, là bạn anh. Ảnh gần gũi khuyên nhủ, kèm cặp anh ráng học hành cho nên người còn anh ấy thì hy sinh làm lụng vất vả để lo cho gia đình, nuôi mẹ, nuôi em. Ngày ảnh hấp hối vì nặng lòng với mấy đứa con nên khi chưa gửi gấm cho anh, ảnh không thể nhắm mắt. Anh phải làm sao hả Vi?

Nghĩ đến Vi, nghĩ đến tình yêu của chúng ta anh thương Vi quá. Anh biết Vi sẽ buồn thật nhiều khi vắng bóng anh nhưng anh có nỡ đặt cả một gánh nặng của gia đình anh lên vai Vi không? Bốn đứa trẻ anh phải lo, mẹ anh ngày một già đi nữa. Vi ơi, tương lai em phơi phới, con người nhân hậu như em phải được sống trong nhung lụa, phải được sung sướng cưng chiều. Ngẫm đi, nghĩ lại, càng suy nghĩ kỹ anh thấy anh không xứng đáng với Vi và anh không thể làm khổ Vi. Mong em hiểu anh. Em có biết anh đã đau khổ và bị giằng xé như thế nào khi nghĩ đến Vi và đã quyết định xa Vi không?

Để tránh gặp Vi, anh đã quyết định thu xếp đưa cả mẹ anh và em Hà ra Huế. Anh xin chuyển về học tiếp tại Đại Học Y Khoa Huế và tìm chỗ dậy học thêm để kiếm tiền.

Khi anh ra trường thì được tin Vi lấy Khoa và theo chồng sang Pháp. Anh buồn cho anh vì biết là anh sẽ mất Vi vĩnh viễn nhưng anh cũng rất mừng cho Vi. Hàng ngày làm việc ở nhà thương, nhìn những chuyến xe chở thương binh từ chiến trường về, hình ảnh những người vợ trẻ đi đón xác chồng ám ảnh anh... Đất nước chiến tranh tang thương quá. Vi đi xa tránh được những thảm cảnh này, anh yên tâm cầu chúc cho em và nghĩ rằng chắc chắn Vi sẽ hạnh phúc.

Ngày mai anh về lại tiểu bang Wisconsin lạnh lẽo. Chúc Vi một năm mới thật vui và hạnh phúc bên con cháu quây quần.

Tiếng Vi sụt sịt, nức nở không nói nên lời.

- Vi, em đừng khóc! Chúng ta đã đi gần hết cuộc đời rồi. Anh rất vui vì hôm nay đã nói hết với Vi. Anh luôn yêu Vi, cả cuộc đời này anh chỉ yêu có mình Vi. Mấy năm sau chị Loan đi bước nữa. Không trách chị được vì chị còn quá trẻ và chị yếu đuối như một cây tầm gửi, cần có gốc cây khác để quấn quýt, nương thân. Anh ở vậy để lo cho các cháu. Anh không thể lập gia đình nếu không có tình yêu. Nhớ đến Vi anh xót xa và thương tiếc cho mối tình đẹp của chúng mình. Không một hình bóng nào có thể xoá mờ được hình ảnh Vi. Anh vẫn âm thầm theo dõi và an tâm khi thấy Vi hạnh phúc, Vi xứng đáng được như vậy. Vả lại khi xa Vi rồi anh không muốn có những ràng buộc với người đàn bà khác. Lập gia đình thì những chuyện rắc rối không hay có thể xẩy ra làm ảnh hưởng đến tình thương của anh cho các cháu. Chúng nó chỉ còn có chỗ nương tựa là anh thôi. Nhìn chúng nó khỏe mạnh, ngoan ngoãn, học giỏi anh rất mừng. Nay cả bốn đứa đã thành tài, đã yên bề gia thất và rất là hiếu đễ. Đó là những tác phẩm quý báu, phần thưởng quý báu của đời anh.

Qua vài câu chuyện với người quen ở đây anh biết Khoa đã mất mấy năm nay. Gửi lời chia buồn muộn đến Vi. Mong em luôn có sự thanh thản trong tâm hồn. Mong rằng buổi nói chuyện hôm nay khiến Vi vui hơn, yêu đời hơn vì biết được là lúc nào anh cũng yêu quý Vi và cho anh tạ lỗi vì những buồn phiền năm xưa của Vi, vì anh.
Thôi anh chào Vi nhé!
Bye nhé!

Buông ống nghe xuống Vi thẫn thờ. Giọng nói Huy như đang còn văng vẳng quanh đây. Cả một cuộc điện đàm nàng chỉ nghe và khóc, muốn nói nhưng nghẹn ngào. Vi thấy thật thương Huy. Chàng đã hy sinh chính tình yêu của mình cho người mình yêu. Chàng đã sợ Vi khổ mà cắt đứt liên lạc với nàng. Chàng có biết đâu là Vi sẵn sàng chia sẻ nếu biết hoàn cảnh gia đình chàng như vậy. Chúng mình có nhiều cách để giải quyết mà. Sao Huy đã quyết định độc đoán, bỏ nàng một cách bẽ bàng như thế. Huy không nghĩ đến cảm giác, suy nghĩ và những tổn thương cuả nàng sao.

Huy ơi, đúng như Huy nói, chúng mình đã đi đến đoạn cuối của cuộc đời. Những hạnh phúc hay đau khổ cũng đã qua. Cám ơn Huy đã giải toả hết nỗi niềm hôm nay. Vi cũng mong tâm hồn Huy luôn thanh thản. Chúng ta đã có duyên mà không nợ. Gặp nhau mà không được sống với nhau suốt đời. Gặp nhau mà đã để mất nhau. Bây giờ khi nghĩ đến nhau hãy nghĩ về một mối tình thơ, tình mơ. Mối tình ấy sẽ đẹp mãi trong tâm tưởng của chúng ta.

Qua khung cửa sổ, buổi chiều đang xuống thật êm đềm. Đường chân trời nhuộm một màu tím nhè nhẹ, man mác, bâng khuâng.

Đỗ Dung

Back to top
View user's profile Send private message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3176

PostPosted: Wed Jan 06, 2016 12:46 am    Post subject: Reply with quote


Mời các bạn xem một bài viết mới của ĐD.

ĐD
Back to top
View user's profile Send private message
HSV



Joined: 10 Mar 2009
Posts: 2936

PostPosted: Wed Jan 06, 2016 7:55 am    Post subject: Reply with quote

DD ơi, hay tuyệt Dung ạ !
Mi đúng là văn sĩ, cốt chuyện nhẹ nhàng thơ mộng không có gì ly kỳ gay cấn mà văn chương êm đềm, tâm lý sâu sắc ... đã làm ta say mê đọc một lèo, thương cả hai bên, mi viết rất hữu lý, hữu tình, văn chương của em thật là ...hết ý ! ta lại càng thấy ta tự nhận là " văn sĩ vườn " đúng quá xá Laughing Laughing
Nè Dung ơi, lúc đầu mới đọc ta cũng cố đoán xem hai nhân vật chính là ai ? ta có biết không ?
Mi dặm mắm muối, có thể đã thay đổi..., em thiệt có tài viết văn !!! em còn bỏ xa nhiều dzăng sĩ nổi danh đó !!!! Wink Wink
Ráng viết nhiều nữa nhe em, nhất là các bạn già của em vẫn còn ham đọc chuyện tình cảm nhẹ nhàng, ướt át ... suốt đời hổng quên !!! già mà ham cải lương nhỉ Laughing Laughing Laughing Laughing
Back to top
View user's profile Send private message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3176

PostPosted: Thu Jan 07, 2016 3:52 am    Post subject: Reply with quote


Nghe bạn nói thật vui. Tối khuya hôm qua ta post lên vài diễn đàn và facebook. Sáng nay mở comp ra thấy bạn bè bốn phương bàn tán lao xao... Cũng vui. Nhiều góp ý hóm hỉnh lắm. Chắc ta phải viết trở lại.
Còn deadline hai nơi nữa, hết tháng này các đặc san ra hết ta sẽ post từ từ cho bà con giải trí nha.
Cám ơn LH đã post hình và nhạc minh hoạ nên bài viết giá trị hẳn.

Thăm cả nhà và chúc vui.
Thanks,
ĐD
Back to top
View user's profile Send private message
bichlieu



Joined: 30 Mar 2008
Posts: 6232
Location: CANADA

PostPosted: Thu Jan 07, 2016 5:43 am    Post subject: Reply with quote


Dung oi,rất vui khi thấy mi tung cánh bay xa mà vẫn nhớ đến cái nôi còn ở lại.
Có biết cảm giác của ta thế nào khi lần mò vào trang web tìm đọc truyện của Bùi N Tấn thấy đưọc tên mi theo mẫu tự Alphabet ? ...Đem khoe khắp cả nhà ,chỉ tiếc là quá ít bạn để khoe thôi.
Muốn nói vói các bạn từ lâu rồi ,cho dù vì lý do nào đó mà không thể dành ưu tiên cho tvus thì sau khi đã post trên báo chí,đặc san cũng xin mang vào đâ chia sẻ nhưng các bạn chả ai hưỏng ứng phải chăng vì hiểu lầm rằng ta đòi ...ưu tiên cho diễn đàn (?) nên diễn đàn đã mất nhiều truyện ngắn ,thơ rất giá trị của ..gà nhà ,kể cả Anh Cung Vĩnh Viễn .
Cảm ơn mi và hy vọng các bạn sẽ theo gưong mi mà tạo cho sân choi của chúng mình vừa vui vẻ vừa ấm cúng tình già trong tiếng cuòi khúc khích của đàn cháu trong nhung gio` ra choi cuoi' cung` vì đúng như lòi Co^ Lệ Khanh nhắn nhủ HT * thòi gian và không gian có hạn *.
Ta đã buông bỏ nhiều dự định ,uớc mơ vì cuộc đòi cũng như hôn nhân ,mình muốn không bằng tròi đã định.
Năm 1986 ,gạt nưóc mắt xa đại gia đình một lần nữa đi Toronto lập nghiệp.Vẫn uớc mơ lúc về hưu thì thong dong về thăm nhà thưòng xuyên ,vừa đi vừa ngắm cảnh ,mệt thì đùng chân ,cho dù tròi mưa hay tròi tuyết ,cho dù mất 10 tiếng hay có lúc ngủ lại hotel thì cũng như là chuyến vacation ,nghỉ mát .Nhưng ông C,mất bằng lái xe trưóc khi ta về hưu mà ta lại là đúa không biết lái xe .
Ai nghe thì cũng bảo *Đưòng đi không khó * Vâng ,đúng lắm , vì lòng nguòi ngại núi e sông thôi .bố mẹ không còn ,cái động lực thôi thúc không còn nữa .Cộng thêm cái tuổi già ngại leo lên leo xuống xe bus,subway nên đã lâu rồi kh6ng về thăm nhà nữa...
Vói TVUS ,còn ra choi đưọc ngày nào thì cũng như là ngày ra choi cuối cùng vì...que sera sera ....
Một lần nữa ,cảm ơn mi ,câu chuyện tình như thơ ,như mơ vì trông vậy mà không phải vậy...Ta muốn lồng vào bản nhạc của LH bài thơ
Tóc mai soi vắn sọi dài ,lấy nhau chẳng đặng thưong hoài ngàn năm...
Bản thân ta dã chứng kiến hơn một lần những mối tình đầu gặp lại nhau sau 30 đến 40 năm xa cách .Họ nhìn nhau không bằng mắt trần
gian mà bằng con tim và hồi ức nên cảm động và đẹp lắm ! Tiếc là ta không phải nhà văn để kể lại cho mọi nguòi .
Sao mi không mang cả những feed back vui nhộn của bạn bè bốn phưong vào đây cho chúng mình vui lây ?
Thôi,ta phải đi làm đây ,hy vong thêm 1 ngày vui .
Back to top
View user's profile Send private message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3176

PostPosted: Thu Jan 07, 2016 6:42 pm    Post subject: Reply with quote


Liễu ơi,

Mi nói oan cho ta lắm đó nha. Bất cứ một bài viết nào ta cũng post ngay vào TV chichoe và TV.US khi vừa viết xong còn chưa ráo mực Rolling Eyes. (Bây giờ viết bằng keyboard có nghiã là chưa sửa sang đàng hoàng Wink) . Những bài chưa post là vì viết trên ĐS, ban biên tập yêu cầu nên phải đợi ngày báo ra xong mới được quyền post.
Dạo này ta cũng viết ít và chậm chứ không nhanh như trước. Việc đem các feedback của các bạn vào đây cho vui thì chắc ta không dám đâu vì vấn đề rất tế nhị. Các bạn mình đều ở hai nơi mà khi các bạn post vào email chichoe để giỡn hớt mà không post vào đây chắc cũng có lý do. Có thể trong email group các bạn góp ý thoải mái hơn, không phải cẩn trọng như khi post vào web, nơi chốn nhĩ mục quan chiêm này. Những feedback cuả người đọc bên ngoài hay trên Facebook thì có thể vì những nơi ấy bá tánh đều đọc được.
Thông cảm nha. Chúc mi luôn vui và giữ lửa cho web.
Rảnh viết tiếp chuyện về anh Nghinh đi. Ta cũng muốn xem chuyện nhà mi lắm. Vậy anh N có mấy người con? Chị ấy bây giờ ở đâu? Gia đình có liên lạc được chưa?
Thôi ta đi nấu cơm đây. Gửi lời thăm ông Cường, chị Chân và hai bên nội ngoại.

Bye nhá,
ĐD
Back to top
View user's profile Send private message
bichlieu



Joined: 30 Mar 2008
Posts: 6232
Location: CANADA

PostPosted: Thu Jan 07, 2016 8:02 pm    Post subject: Reply with quote


DDung a`,sorry mi,ta cứ tưỏng mi ngưng không vào web là vì dành thì giờ viết tiếp truyện dài *Theo gió * ( Đọc lại những mẩu đói thoại của chúng mình ngày xưa ..gọi nhớ biết bao nhiêu kỷ niệm thòi thơ ấu ..mà mi thì còn Mẹ để hỏi chứ bây giờ ..ngày và giờ sanh của ta cũng chả còn ai trả lòi đưọc cho ta ,cả nhà chỉ còn nhớ *bằng giờ hôm qua * Very Happy Laughing Very Happy
Ta muốn biết giờ sanh vì chuột sanh ban ngày hay ban đêm...số kiếp khác nhau xa nếu không may mắn sa chĩnh gạo Very Happy Laughing Very Happy Laughing
Ta không dám yêu cầu mi đem feedback của các bạn bên chichoé vì ta thông cảm và cũng nghĩ như mi mà chỉ muốn nói đến nguòi đọc bên ngoài hay trên facebook thôi Dung à.
Lai sorry mi lần nữa về chuyện *Rảnh viết tiếp * vì ta đang rất rảnh nên mói nhảy ra nhảy vào trang nhà như Cóc ,muốn làm việc voluntary mà chả noi nào nhận vì không biết lái xe.,nhưng không viết đưọc vì không phải là viết mà chỉ là lảm nhảm khi có hứng .
Back to top
View user's profile Send private message
MPhuong



Joined: 31 Aug 2007
Posts: 3930
Location: Orange county

PostPosted: Thu Jan 07, 2016 10:35 pm    Post subject: Reply with quote


Welcome chị ĐD .......đọc chuyện của chị rất thật và rất dễ thương , em thích lắm lắm đấy chị có biết không, chị nhớ viết đều đặn nhé ...... em nghĩ chắc chắc chị sẽ không bỏ nghề cầm bút được đâu, vậy thì cố lên chị nhé , đừng lười nữa Laughing Laughing Laughing Laughing Laughing Laughing
Back to top
View user's profile Send private message
MYNGA



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 1616

PostPosted: Fri Jan 08, 2016 7:59 am    Post subject: Reply with quote


Lâu lắm rồi Chị DD mới cho bà con của web đọc một câu truyện thật hay, buồn nhưng rất tình, rất mơ !! Tên những nhân vật trong truyện khiến em không khỏi nhớ lại "Dòng đời" của chúng mình ....
Em chúc chị năm mới thật nhiều sức khoẻ và hạnh phúc chị DD nhé.
Back to top
View user's profile Send private message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3176

PostPosted: Fri Jan 08, 2016 11:45 pm    Post subject: Reply with quote

Cám ơn MP và MN đã đọc bài viết cuả chị với lòng khoan dung và khuyến khích bà chị già. Trong TVchichoe mấy hôm nay vui lắm vì các bạn xúm xít mổ xẻ hai nhân vật Huy và Vi Laughing . Khi chị viết ra, post lên thì tuỳ sự cảm nhận của người ̣đọc. Có người thích, có người không. Chị rất vui vì khi mọi người mổ xẻ và bàn luận về bài của mình tức là bài đã được đọc kỹ... hehehe...

MN, nghĩ đến Dòng Đời chị cũng bùi ngùi, thương lắm. Hôm gặp MN ở ĐHTV chị em mình đã mắc ngoéo nhau là sẽ hà hơi, tiếp sức để DĐời hồi sinh. Vậy mà em bỏ rơi chị Crying or Very sad . Tội nghiệp đứa con chung vắn số em ơi Crying or Very sad

ĐD
Back to top
View user's profile Send private message
MYNGA



Joined: 19 Mar 2011
Posts: 1616

PostPosted: Sat Jan 09, 2016 6:57 am    Post subject: Reply with quote

Chị ĐD ơi,

em là phận em út trong nhà, làm sao dám có tư tưởng là "bỏ rơi chị", chị nói tội cho em quá đó. Nhưng em phải thú thực với chị là bây giờ nếu có ai hỏi vì sao Dòng Đời "vắn số" thì chính em cũng không còn nhớ rõ đầu đuôi.....

Thôi thì đành chấp nhận số trời đã dành cho đứa con tinh thần của chúng ta vậy. Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad phải không chị ?

Tháng 6 này em sang thăm mẹ em, nếu có dịp thuận tiện, chị em mình gặp nhau hàn huyên chị nhé. Em vẫn luôn trân quý tình chị em TV qua web TVUS và nhất là thời gian cộng tác với các chị qua project "Dòng Đời", một project vĩ đại hình như ngoài tầm sức của chúng ta.

Thương mến
MN
Back to top
View user's profile Send private message
Do Dung



Joined: 03 Aug 2005
Posts: 3176

PostPosted: Sat Jan 09, 2016 9:41 pm    Post subject: Reply with quote

Tháng Sáu nếu chị không đi đâu vào dịp MN sang đây thì MN đến nhà chị chơi nhá. Có thể ở nhà chị chơi vài ngày. Chị em mình tha hồ tâm sự. Được không?

ĐD
Back to top
View user's profile Send private message
lehai



Joined: 07 Mar 2008
Posts: 5163

PostPosted: Sat Jan 09, 2016 10:32 pm    Post subject: MÀ PHẢI NOI Reply with quote

Do Dung wrote:
C. Trong TVchichoe mấy hôm nay vui lắm vì các bạn xúm xít mổ xẻ hai nhân vật Huy và Vi Laughing . Khi chị viết ra, post lên thì tuỳ sự cảm nhận của người ̣đọc. Có người thích, có người không. Chị rất vui vì khi mọi người mổ xẻ và bàn luận về bài của mình tức là bài đã được đọc kỹ... hehehe...
:
ĐD




Dỗ Dung và các bác oi ,
Mình nghĩ về văn phong của Đỗ Dung thi`lúc nào cũng trau chuốt ,không ai che vào đâu được ..nhưng chúng ta ban`(mo^? xe?).các nhan vat. chính trong truyẹn ngắn của Đỗ Dung như những nhan vật ,Thuý Kieù ,Thuý Van . Kim Trọng ,Tù Hải .v..v..Ít khi nao mà truyen. ngắn của Đ D được bàn bạc " sôi lổI" như lần này , Đ D phải dzui mới được .
Đay nhá ,dựa vào các lời bàn của các bà bà ,mình nghĩ bài này có the? post 4 bản nhạc đều rất hợp .
-1 /PMai, Van Anh ,Ngọc Diệp : MPhuong.MNga : MÔT CHUYEN. TÌNH TUYỆT ĐẸP
thì ta post bản nhạc này :

KIEP NÀO CÓ YÊU NHAU:

Đừng nhìn em nữa anh ơi
Hoa xanh đã phai rồi
Hương trinh đã tan rồi
Đừng nhìn em, đừng nhìn em nữa anh ơi
Đôi mi đã buông xuôi, môi răn đã quên cười.
Hẳn người thôi đã quên ta
Trăng Thu gẫy đôi bờ
Chim bay xứ xa mờ.
Gặp người chăng, gặp người chăng, nhắn cho ta
Hoa xanh đã bơ vơ đêm sâu gối ơ thờ.


https://www.youtube.com/watch?v=UedtOZRnzgA

- 2 / Minh Chau, V. Dụng ,LHai, BHà, B. Châu:
- ANH CHÀNG NAY THIẾU TRÁCH NHIEM. ,CHƯA YEU THỰC TINH`

TINH HO

Tôi đang lừa dối em
Mà sao em không biết
Nhừng lời nói tình duyên
Với tôi không cần thiết
Chớ nên thề thốt chi
Đùa vui thôi đây nhé
Say đắm và si mê
Sẵn sàng đang nhạt nhòa


http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/tinh-ho-vu-khanh.FQjFrO8giM.html
-3 / BL:
MỘT NGƯỜI BỎ ĐI ,MỘt NGƯỜI KHÔNG CHỜ THÌ CÒN GÌ NỮA ĐAU MÀ PHẢI NOI
Còn Gì Nữa Đâu

Còn gì nữa đâu mà tìm đến nhau
Mối thương đau dài lâu đã lên cao chìm sâu
Ngăn bước qua cầu tình đã nghẹn ngào
Còn gì nữa đâu mà chờ đón nhau





-4 / TAC' GIA : Đ Dung : CHỈ CÓ VI VÀ HUY HIEỦ

Chỉ Riêng Mình Em Hiểu

Đời không như ước mơ nên tình yêu bất diệt
Anh vội mang nó đi xa xôi và biền biệt
Một mình em ngóng trông
Một mình em héo mòn
Nhìn sao đêm lấp lánh soi từng phím đời buồn






Last edited by lehai on Wed Jan 13, 2016 12:27 am; edited 5 times in total
Back to top
View user's profile Send private message
lehai



Joined: 07 Mar 2008
Posts: 5163

PostPosted: Sat Jan 09, 2016 11:44 pm    Post subject: Reply with quote

Thay ban nhac khac trong "Bai viet"
Back to top
View user's profile Send private message
bichlieu



Joined: 30 Mar 2008
Posts: 6232
Location: CANADA

PostPosted: Sun Jan 10, 2016 7:15 pm    Post subject: Reply with quote


Cảm ơn bác LH ,nhac chon lọc hay quá ! Bài nào cũng diễn tả đưọc hết tâm trang của độc giả sau khi đọc ^Tình thơ,tình mơ *.
Back to top
View user's profile Send private message
Display posts from previous:   
Post new topic   Reply to topic    Trưng Vương (58-65) Diễn Đàn Forum Index -> Bài Viết All times are GMT - 7 Hours
Goto page 1, 2, 3  Next
Page 1 of 3

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group